Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2468 lượt.
ta biết.”
“À. . . . . . Hiểu.” Bàng Suất bừng tỉnh hiểu ra nói: “Khổ sở vì bị vứt bỏ.”
Hoa Kì nghe được mấy chữ cuối mà Bàng Suất, cậu không phải là vì bị Trang Hào từ bỏ mà không chịu nổi, cũng không muốn suy nghĩ, trở lại nhà tắm Hoa Kì đổi đồng phục làm việc, một người ngồi ở trong góc mở gói thuố châm một điếu.
“Khụ khụ. . . . . .” Hoa Kì không hút thuốc lá, dù hút cũng chỉ phun khói ra, không cảm giác được gì, có lẽ chỉ muốn dùng phương thức hút thuốc lá chậm rãi xóa khó chịu trong lòng?
Hoa Kì hiểu, bây giờ cái gì cậu cũng không thể làm, điều duy nhất có thể làm chỉ có thể là đợi.
Từng ngày từng ngày chờ, đợi đến lúc nào mới được? Cậu nên sớm phát hiện, ngày đó Trang Hào chủ động như vậy đoán chừng đã sớm có tính toán, ngày đó chỉ để lại cho mình một chút để tưởng niệm mà thôi. Nhưng Hoa Kì không muốn tin tưởng Trang Hào cứ đi như thế, ngay cả câu gặp lại cũng không nói.
Hoa Kì chỉ tự nhủ bốn chữ, không tim không phổi.
Những ngày kế tiếp Hoa Kì đều tới quầy rượu hỏi một lần có điện thoại tìm mình hay không, nghe được nhân viên trả lời không thì gương mặt lại mang theo mất mác, lặp đi lặp lại như thế cũng khiến phục vụ viên quầy rượu mệt mỏi, có lúc nhịn không được quát lớn Hoa Kì đôi câu, nhưng Hoa Kì chỉ xem như không nghe thấy, lòng không yên trở về nhà tắm.
Hoa Kì vẫn là Hoa Kì, lúc làm việc vùi đầu gian khổ làm, thời gian còn lại ngồi một mình ở trên ghế sa lon đại sảnh lầu hai xem biểu diễn, nhưng lại rất ít cười.
“Anh à, buổi tối có muốn sung sướng không?” Cô gái trên đài chủ động quyến rũ.
“Được, em muốn ủ ấm chăn cho anh à?” Người đàn ông cợt nhã nhạo báng, tiếp đó lại nói: “Nhưng mà, chăn của anh sợ em gánh không nổi, ngộ nhỡ đè em không đứng dậy nổi, chồng em cầm đao chặt anh mấy.”
“Anh zai, bà đây còn có thể sợ sao?”
“Không phục? Không phục thì đi. . . . . .”
“Đi thôi.”
Hoa Kì ngơ ngác nhìn trên đài nhưng trong óc đều nghĩ Trang Hào giờ ở nơi nào, trước kia bọn họ cũng sẽ đùa như vậy, không có chuyện gì Trang Hào đều chửi mình đôi câu, mà bây giờ. . . . . .
Hoa Kì lau mặt một cái, lật người nằm chết dí trên ghế sa lon, lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.
“Làm gì đấy?”
Nghe được âm thanh Hoa Kì từ từ mở mắt, thấy Chương Thỉ mới đáp lại: “Mệt nhọc, muốn ngủ.”
Chương Thỉ ngậm lấy điếu thuốc, cười nói: “Gần đây có tâm sự sao?”
“Không có!” Hoa Kì đáp ngay.
“Chớ giả bộ, chỉ nhìn đức hạnh cậu bây giờ, đừng nói tôi, ngay cả mấy tắm kỳ công trong nhà tắm đều nhìn ra.” Chương Thỉ hít một hơi thuốc, phun ra khói mù nói: “Vì Trang Hào đúng không?”
Hoa Kì trầm mặc một hồi lâu mới khẽ ừ, quay đầu đem mặt chống ở trên gối, bả vai rung rung.
Chương Thỉ cúi đầu nhìn Hoa Kì không nói gì nữa, đứng dậy rời đi rồi.
Hoa Kì khóc, nhưng không phát ra một chút âm thanh, khóc mệt mỏi liền ngủ, trong lúc vô tình lại ngủ thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau, khi tỉnh lại xương cả người đều đau, cậu quơ quơ cổ, tiếng răng rắc liên tiếp vang lên, Hoa Kì ôm cổ trong lòng mắng, bị sái cổ rồi.
“Hoa Kì. . . . . .” Cửa đại sảnh có một người chạy tới, là phục vụ viên của quầy rượu lầu một, cô gái trẻ đi tới thấy Hoa Kì ôm cổ, nghi ngờ nói: “Cổ anh sao vậy?”
Hoa Kì cười khổ nói: “Bị sái cổ rồi.”
Cô gái bĩu môi nói: “Lầu dưới có điện thoại của anh, nhanh đi nhận đi, nếu cúp thì đừng có trách tôi.”
“Điện thoại của tôi?” hai mắt Hoa Kì nhất thời có ánh sáng, không trống rỗng vô hồn như vừa nãy.
“Ừ ừ ừ, anh có điện thoại, nhanh đi nhận đi, đỡ phải ngày nào anh cũng tới hỏi tôi.” Cô gái vừa dứt lời Hoa Kì đã bước một bước dài xông ra ngoài
Tác giả có lời muốn nói: ai za, tâm ta vẫn mềm nha, muốn để Hoa Kì chờ lâu một chút nhưng ta sợ khán giả bị ngược! Cho nên chỉ có thể đẩy nhanh tốc độ hai người bọn họ gặp nhau, nếu không ta đoán ta sẽ bị nguyền rủa mất! Ha ha ha
Ngốc Một Lần
Hoa Kì lấy tốc độ nhanh nhất chạy xuống dưới lầu, trên đường còn làm rơi mất một chiếc dép, chân trần chạy xuống đại sảnh lầu dưới, cầm điện thoại lên không thể chờ đợi nói: “Ca, là anh sao?”
“Uầy, trước kia chưa từng thấy cậu gọi tôi là ca ha.”
Nghe được giọng Quách Tĩnh Hoa Kì hơi sửng sốt một chút, vội vàng hỏi: “Quách ca, bây giờ hay người đang ở nơi nào? Lúc đi sao không nói một tiếng?”
“Cậu vẫn nên gọi tên tôi thôi.” đầu bên kia điện thoại Quách Tĩnh cười nói liên tục: “Đi gấp không có thời gian để nói, lúc này mới ổn một chút Trang Hào liền để tôi gọi điện thoại cho cậu.”
“Đi vào.”
Hoa Kì đẩy cửa vào, Chương Thỉ đang nhìn bảng báo cáo trong tay, thỉnh thoảng giương mắt quét qua Hoa Kì: “Có chuyện gì?”
“Ừm, tôi muốn từ chức.”
“Từ chức?” Chương Thỉ để bảng báo cáo xuống, cau mày nói: “Tại sao đột nhiên lại muốn từ chức?”
Hoa Kì suy nghĩ một chút nói: “Tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn về nhà nghỉ một thời gian.”
Chương Thỉ nhìn Hoa Kì, vốn muốn nói nếu cảm thấy mệt mỏi thì xin nghỉ là được, nhưng lời đến khóe miệng lại cảm thấy không quá thỏa đáng, cuối cùng chỉ có thể nói: