Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.
hát không?”
Hoa Kì không dám trả lời, quay đầu lại nhìn Trang Hào.
Trang Hào vẫn như cũ cúi đầu ăn khoanh tay, hoàn toàn không để ý hai người ngoài cửa sổ, không lâu sau, Trang Hào trầm giọng nói: “Đi đi, em đến chỗ này mấy ngày rồi, anh vẫn chưa có thời gian đưa em đi dạo quanh đây, hôm nay coi như mượn hoa dâng phật.” (Hán Việt: Kí hoa hiến phật – ý muốn nói nhân cơ hội đưa bạn Kì đi chơi)
Hoa Kì cười đến không khép miệng được, quay đầu nhìn Cao Quân cùng Giang Hạo nói: “Vậy được, lúc nào thì đi?”
“Hai người cứ ăn cơm trước đi, cơm nước xong chúng ta xuất phát, tí nữa gặp sau.” lúc này Giang Hạo mới mở miệng, hắn để ý thấy Cao Quân cũng không hề có ý muốn rời đi lúc này.
“Được, vậy tôi sẽ nấu cơm nhanh một chút.”
“Ừ, chúng tôi đi về trước.” Giang Hạo nhanh tay kéo Cao Quân đi theo con đường cũ trở về.
Sau khi Giang Hạo cùng Cao Quân rời đi, trong phòng lại có vẻ an tĩnh, Hoa Kì suy nghĩ hồi lâu, mở miệng nói: “Em thật không ngờ anh sẽ cùng em đi đấy.”
Lúc này Trang Hào đã ăn hết khoanh tay rồi, buông chén xuống nói: “Anh sợ nhốt em ở nhà mãi sẽ buồn chết mất.”
Hoa Kì cảm thấy vô cùng hạnh phúc: “Không sao mà, nếu anh không muốn đi, nhất định em sẽ không đi.”
Trang Hào giơ tay lên nhéo mặt của Hoa Kì: “Nghe lời cũng tùy từng lúc thôi.”
Anh Nam Em Nữ.
Hoa Kì ăn cơm tối xong lại trở nên lười biếng, một bước cũng không muốn đi, nếu không phải là vừa nãy đồng ý với Giang Hạo đi ra ngoài ca hát, Hoa Kì nhất định sống chết cũng không ra khỏi cửa, ở nhà ôm Trang Hào ngủ còn sướng hơn.
Bốn người ở dưới lầu tập họp, gọi một chiếc xe taxi, Trang Hào ngồi ở vị trí kế bên tài xế, mà Hoa Kì đi theo Giang Hạo cùng Cao Quân chen chúc tại chỗ ngồi phía sau. Xe không nhanh không chậm đi về phía trước, đang đi bỗng Cao Quân lại kêu tài xế dừng ở ven đường một lúc. Sau khi Cao Quân xuống xe liền chạy như bay đến quán hàng rong trên phố, chỉ chốc lát sau liền mang về một đống nước uống và đồ ăn vặt, lúc lên xe cười nói, “Ở trong đấy mua đồ đắt lắm, mua ngoài rẻ hơn.”
“Nhìn cậu thật không có tiền đồ, ở trong đấy có đắt đến mức phải thế không?” Giang Hạo có chút mất hứng, xem chừng là cảm thấy mất mặt thì đúng hơn.
Hoa Kì vội vàng chữa gượng: “Cậu ấy tính toán cũng thật chu đáo, bây giờ rất hiếm gặp người như vậy.”
Cao Quân hát hết bài, quay đầu lại nói: “Thế nào, tôi hát bài này có hay không?”
“Tốt, cũng hay, nhảy theo điệu nhạc cũng rất đẹp.” Hoa Kì tán dương.
Cao Quân tự tin ưỡn ngực một cái: “Tất nhiên, năm đó tôi ở nhà ca hát cũng rất nổi tiếng đấy.”
“Cậu thật quá lẳng lơ, còn không thấy nhục sao?” Giang Hạo kinh người, phẫn hận trợn mắt nhìn Cao Quân mấy lần, Trang Hào ngược lại có chút vui mừng, nhếch khóe miệng, lúc lời bài hát thứ hai vang lên, liền cầm lấy Microphone của Cao Quân, gỡ vỏ bọc phía trên ném xuống đất.
“Ai ai ai, sao anh lại làm thế? Chê tôi bẩn à?” Cao Quân dù đang cười nói, nhưng xem chừng trong lòng cũng không dễ chịu.
“Sao lại vậy chứ, là tôi không có thói quen dùng bọc phủ.” Trang Hào du côn cười, nhìn Cao Quân nhíu mày, cố tình không cho Cao Quân mặt mũi.
Cao Quân hình như còn muốn nói điều gì đó, lại bị Giang Hạo túm kéo đến ghế sa lon, nói lầm bầm: “Cậu có thể đàng hoàng một chút được không? Chưa đủ mất mặt hay sao?”
Cao Quân bị Giang Hạo cảnh cáo, chỉ có thể buồn bực ngồi ở trên ghế sa lon không dám lên tiếng.
Trang Hào cười cười, quay đầu lại nói với Hoa Kì: “Đến đây đi, anh nam em nữ.”
“Ừ.”
Trên màn ảnh xuất hiện lời ca, Trang Hào mở đầu hát: “Dùng tình yêu của anh, cùng em, cho đến vĩnh viễn......” Trang Hào vừa mở miệng, Hoa Kì liền nhìn chằm chằm anh, mà bên này, Giang Hạo cùng Cao Quân cũng không nhịn được vỗ tay tán dương.
Ngược lại đến phiên Hoa Kì hát, một phòng thiếu chút nữa cười sặc tiết, ngay cả Trang Hào trước kia nghe qua Hoa Kì hát rồi nhưng cũng không thể nào chống lại sự kích thích này, giọng vịt đực này vừa phát ra, hát sai nhịp không nói, còn sai cả lời luôn.
Đến KTV, Hoa Kì và Trang Hào hát song ca nhưng lại không bắt được nhịp, câu cú không rõ ràng, thậm chí còn hát sai cả lời, Trang Hào càng hát càng không nhịn được cười, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, để microphone xuống dưới nói: “Anh sắp hát trật nhịp theo em luôn rồi đấy, có thể hát đuổi kịp anh sao?”
Hoa Kì miễn cưỡng để microphone xuống: “Em hát vốn không hay, anh cứ chấp nhận vậy đi.”
“Đến đây, mau hát tiếp đi nào.” Trang Hào cầm Microphone lên lần nữa, mang theo Hoa Kì một cong mười tám quẹo hát tiếp, lúc đến cuối bài, cuối cùng hai người cùng hát chung một câu.
Câu này là: “Mặc kệ mưa gió cũng không xa rời.”
“Ai má ơi, mệt chết em.” Hoa Kì để microphone xuống, tinh thần sa sút ngồi trên ghế sofa: “từ nay không bao giờ hát nữa, nghe không khác gì chọc tiết lợn.”
Sau khi Trang Hào ngồi xuống liền áp vào lỗ tai cậu nói: “Không sao, anh thấy cũng được, lại nghe rất vui nữa.”
Hoa Kì bất đắc dĩ nói: “Có lúc em thật hâm mộ người khác, ca