Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
ên tâm đi, tôi bảo đảm không lên tiếng.” Cao Quân cợt nhả tìm chỗ trống, lúc nằm xuống, đầu vừa đúng ở phía dưới chân Trang Hào và Hoa Kì.
Răng Cửa Rơi Xuống.
Sáng sớm ngày hôm sau, mưa rơi nhỏ dần, giọt giọt tí tách rơi một hồi lâu mới ngừng lại, trên mái hiên giọt mưa cứ tích tích táp táp rơi xuống, lúc này, lầu dưới truyền đến từng trận khua chiêng gõ trống, sau một hồi ồn ào, Hoa Kì tỉnh lại từ trong mộng, vươn cánh tay từ trong chăn, vặn eo bẻ cổ nói, “A...... Mấy giờ rồi.”
Trang Hào đưa lưng về phía cậu, mơ hồ nói: “Hơn bảy giờ, chắc cỡ tám giờ “
Hoa Kì ngẩn ra,”Anh không phải đi làm à? Mau dậy, trễ bây giờ.” Hoa Kì vội vàng ngồi dậy cầm lấy điện thoại Trang Hào nhìn qua, chợt phát hiện trong nhà ít đi một người, nhìn lại vị trí Cao Quân nằm tối hôm qua, đã sớm không thấy bóng dáng của hắn.
“Anh, Cao Quân đi đâu rồi?” Hoa Kì kinh ngạc nói.
Chỉ chốc lát sau, Trang Hào từ trong phòng tắm đi ra, vừa đi vừa huýt sáo trong hành lang, lúc tới cửa Hoa Kì liền chui ra, trong tay nắm một thứ màu trắng nói: “Anh, đây là răng cửa của ai vậy?”
Trang Hào sửng sốt: “Cái gì mà răng cửa của người nào?”
“Chính anh nhìn xem.” Hoa Kì cầm một cái răng cửa trong tay, nói: “Vừa rồi lúc gấp chăn phát hiện, răng cửa của em vẫn còn, của anh cũng vẫn ở đây, vậy thì của ai?”
Trang Hào nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm qua, cười khẩy nói: “Ai biết của thằng cháu chắt nào, ném đi, cầm ở trong tay không thấy bẩn à.”
Hoa Kì cúi đầu nhìn qua răng cửa trong lòng bàn tay, tay vung lên liền ném xuống lầu dưới, lúc vào nhà còn nói: “Anh, anh nói xem răng cửa kia có phải của Cao Quân không?”
“Có thể lắm.” Trang Hào đưa lưng về phía Hoa Kì mặc quần áo vào, lúc ra cửa nói: “Đi làm, em cũng lo đi làm đi, tối về anh mua đồ ăn ngon cho em, muốn ăn gì?”
Hoa Kì trái lo phải nghĩ: “Đùi gà đi, cái loại chiên xù đó.”
“Được.”
Trang Hào đi ra ngoài, Hoa Kì vẫn đưa mắt nhìn anh, đợi anh xuống lầu dưới Hoa Kì đứng ở trên ban công hành lang nhìn xuống, đưa tay thét: “Anh, anh trở về sớm một chút.”
Trang Hào nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn Hoa Kì cười cười rồi tiếp tục đi ra ngoài.
Bóng dáng của Trang Hào càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ, cho đến khi không thấy nữa Hoa Kì mới tính về trong phòng nghỉ ngơi một lát nữa.
“Hoa Kì.” Giang Hạo từ một đầu khác của hành lang đi tới.
Hoa Kì nhìn Giang Hạo cười nói: “Anh không đi làm à?”
Giang Hạo cười nói: “Hôm nay làm buổi chiều.” Giang Hạo nhìn lại con đường mà Trang Hào rời đi mấy lần: “Trang Hào đi làm?”
“Ừ, mới vừa đi xong.”
Giang Hạo thở dài, tiếp nhìn hướng mình tới, lúc này Cao Quân dựa vào tường từ từ đi tới, mặt có từng khối tím tím xanh xanh, quan trọng nhất là miệng hơi sưng, bộ dáng kia giống như bị người đánh đập vậy.
“Anh bị sao vậy?” Hoa Kì rất ngạc nhiên hỏi.
Cao Quân trầm mặc không nói, ngược lại Giang Hạo vượt lên trước một bước nói: “Tôi mang Cao Quân tới xin lỗi cậu, về sau chuyện như vậy sẽ không xảy ra nữa!”
“Hả? Nói xin lỗi? Xin lỗi cái gì? Đã xảy ra chuyện gì?”
Giang Hạo do dự một hồi lâu, vẫn quyết định nói chuyện xảy ra tối hôm qua cho Hoa Kì.
Tối hôm qua, Hoa Kì đang ngủ sau, Cao Quân cho là Trang Hào cũng ngủ thiếp đi rồi liền vụng trộm ngồi dậy, len lén bò đến bên cạnh Trang Hào, cách quần lót vuốt ve nhị đệ của anh. Mới đầu Trang Hào không có phản ứng gì, Cao Quân làm tới cúi đầu, từ từ liếm, theo bắp đùi Trang Hào một đường đi xuống, lúc sắp liếm đến mắt cá chân thì Trang Hào chợt nhấc chân, dùng sức đá mạnh một cái, lúc ấy liền đá rớt một cái răng cửa của Cao Quân xuống.
Nghe đến đó, Hoa Kì khó nén khiếp sợ trong lòng, chuyện này từ đầu tới đuôi Trang Hào không có đề cập tới.
“Hoa Kì, hi vọng cậu đừng để trong lòng, về sau tôi sẽ không để Cao Quân hướng tới nhà các cậu nữa.”
Cao Quân nghe vậy, gật đầu một cái: “Chuyện này là tôi không đúng, cũng trách tôi nhất thời hồ đồ, Hoa Kì, mong cậu đừng để trong lòng.”
Dù trong lòng Hoa Kì có chút không thoải mái, nhưng cũng không biểu lộ ra, cậu chỉ gật gật đầu nói: “Biết.”
“Vậy được, chuyện đã nói với cậu, vậy chúng tôi đi về trước.” Giang Hạo nhìn Hoa Kì khẽ mỉm cười, xoay người đi với Cao Quân.
Không biết vì sao Hoa Kì nhìn bóng lưng Cao Quân, đột nhiên nghĩ đến một “chính mình” khác.
Nếu Trang Hào không có vài phần kính trọng với mình, có phải mình cũng sẽ bị đối xử như vậy hay không? Nghĩ đến đó, Hoa Kì không dám tiếp tục nghĩ nữa, không thể làm gì khác đành trở về nhà nhanh chóng thu dọn đồ, lúc này mới vội vã rời khỏi nhà.
Trên đường đi đến nơi làm việc Hoa Kì mua hai cái bánh cuốn, gặm một đường cuối cùng cũng đến hồ tắm.
Hồ tắm rất bình thường, tách ra nhà tắm nam nữ, Hoa Kì đổi đồng phục làm việc liền vào đi làm, không có bất kỳ người nào giao phó cậu bất cứ chuyện gì, mọi người đều bận việc của từng người, không có bất kỳ chỗ nào không vui, nhưng có vẻ hơi lạnh tanh.
Nói đi thì nói lại, ai sẽ vì công việc hai khối tiền mà lục đục đấu đá nhau? C