Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
: “Phiền anh còn mang theo em làm gì?”
Trang Hào nói: “Tôi sợ không mang theo cậu…cậu lại uy hiếp tôi nói, tôi còn thiếu cậu bao nhiêu bao nhiêu chưa trả đấy.”
Hoa Kì cười láo lĩnh nói: “Đúng thôi, anh còn thiếu em một vạn tám.”
Trang Hào hé miệng cười, tay nắm chặt tay lái nói: “Nắm chặt, phía trước có khúc ngoặt.”
Hoa Kì vội vàng nắm dây an toàn nhìn thẳng phía trước, Trang Hào đánh tay lái rẽ vào, đi một đoạn gặp đèn xanh đèn đỏ, Trang Hào giảm tốc độ, từ từ ngừng lại.
Nhân cơ hội Trang Hào đốt một điếu thuốc, phun khói mù nói: “Khát không?”
Hoa Kì lắc đầu một cái, ánh mắt chuyển sang ngoài cửa sổ.
Bên cạnh xe tải có một chiếc xe con màu đỏ đang ngừng, hãng gì thì Hoa Kì không biết, nhưng mà màu sắc đỏ rực hấp dẫn ánh mắt của cậu, Hoa Kì ghé đầu nhìn xuống, vừa mới nhìn cậu liền giật mình hét lớn một tiếng: “Mẹ ơ, ca, anh xem.”
Trang Hào sợ hết hồn: “Cậu hét cái gì?” Nói xong, Trang Hào vươn người ghé đầu qua, sau đó cảm thán: “Tao chửi con mẹ nó chứ, người anh em này quá trâu bò.”
Trong xe màu đỏ có một người đàn ông, lúc này hắn đã tuột quần đến gót chân, dưới bụng một cây gậy giơ lên đang bị tay phải của hắn lên xuống mà lộng, còn máy tính đặt trên ghế phụ lại đang phát một bộ phim h đặc sắc.
Hoa Kì muốn mở cửa sổ xe ló đầu ra ngoài nhìn, nhưng không dám mở miệng, chỉ sợ Trang Hào mắng cậu.
“Được rồi, nhìn nữa không rút ra được.”
Hoa Kì cười nói: “Lần đầu tiên em thấy có người vừa lái xe vừa xem phim heo đó, còn có thể tuốt ống.”
Trang Hào cười nói: “Này thì có gì?? còn có người vừa lái xe vừa chơi khẩu giao đấy.”
“Thiệt giả?”
“Tôi lừa cậu làm gì, trước kia đoàn xe của tôi có một sư phụ, liên tiếp chạy xe một tháng, chắc là nghẹn không được, liền tìm vị tiểu thư mang lên xe, vừa lái xe vừa làm cái đó.” Lúc ấy chuyện này làm Trang Hào tức chết, ngày hôm sau liền sa thải người này.
[Anh vẽ đường cho hươu chạy rồi (≧∇≦)'>
Hoa Kì rơi vào trầm tư, lúc đèn xanh sáng lên, xe chạy không bao xa thì Hoa Kì đột nhiên tiến tới bên cạnh Trang Hào: “Ca, em muốn rồi.” Nói xong, Hoa Kì liền vói tay xuống phía dưới Trang Hào.
Trang Hào sững sờ, nổi giận mắng: “Hoa tiểu cẩu, cậu muốn bị đánh đúng không, không muốn sống nữa?”
Hoa Kì vô tội chu miệng: “A, vậy thì thôi.” Hoa Kì từ từ rút tay về, đầu dựa vào cửa sổ xe.
Trang Hào liếc nhìn Hoa Kì, bất đắc dĩ thở dài, sau đó lấy điện thoại di động trong túi ra gọi cho Vương Văn Đào: “Văn Đào, các cậu đi trước đi, xe tôi có chút trục trặc, tôi dừng lại kiểm tra một chút.” Nói xong, Trang Hào cúp điện thoại, ánh mắt nhìn đường phố chung quanh mấy lần, đúng lúc đầu đường trước mặt có một tường rào nhà máy hóa chất, anh trực tiếp lái qua.
Xe ngừng lại bên tường rào nhà máy hóa chất, bên cạnh là mấy cây đại thụ trụi lủi, Trang Hào cởi dây an toàn, móc một điếu thuốc từ trong túi ra ngậm trong miệng nói: “Giờ có thể.” Nói xong, Trang Hào nhấn nút cho ghế dựa ngã ra sau rồi nằm xuống.
Vờ Tha Để Bắt Thật
Hoa Kì từ khi phát dục đã định trước sẽ là người tùy chỗ phát tình (=.=! em đúng chuẩn dụ thụ luôn ) Trước kia lúc còn đi học, bạn ngồi cùng bàn là ủy viên thể dục của lớp, hai người đi học không để ý nghe giảng, chỉ lo so lão nhị của ai lớn hơn ở dưới bàn, sau đó, bắt đầu so với ai có nhiều chíp bông (lông) hơn, một sợi hai sợi cứ đếm như vậy, đếm tới đếm lui lại quên đã đếm bao nhiêu, cứ nhiều như đếm sao trên trời vậy.
Trong lúc vô tình, Hoa Kì không biết sao lại biết bài tuốt ống, hê hê. . . . . . Tự học.
Có một ngày ở nhà bà ngoại, Hoa Kì một mình ở trong nhà xem ti vi, ý tưởng đột phát cởi quần tuốt, tuốt tuốt lại phát hiện không có thoải mái như trong truyền thuyết, thăm dò một hồi, Hoa Kì ôm quần chạy vào bếp dùng nước thấm ướt tay, sau đó nắm xà phòng xoa xoa tay nổi lên không ít bọt, sau đó chạy vào nhà tiếp tục.
Bà ngoại Hoa Kì rất buồn bực, đứa nhỏ này lại làm chuyện gì yêu thiêu thân nữa đây?
Ông chú trợn mắt nhìn Trang Hào một cái: “Cậu mới vừa lái xe tới tôi đã nhìn chằm chằm cậu, nhanh lái đi, cẩn thận điện giật chết, đến lúc đó đến chỗ Diêm Vương Gia mà trình diện.”
Trang Hào trầm mặt, quay lên cửa sổ xe cũng không kịp kéo quần, khởi động xe quay đầu chạy lên đường cao tốc.
Xe tải mở đi có một đoạn ngắn, rốt cuộc nhịn phía trước trạm thu phí, lúc này Trang Hào mới có cơ hội kéo quần lên. [Lại hố một lần nữa (_ _”)'>
Lúc Trang Hào đưa tay ra ngoài cửa sổ nhận phiếu thu, Hoa Kì mới nhỏ giọng nói: “Ca, anh giận sao?”
Trang Hào trầm giọng nói: “ĐM, giờ mà là lúc bình thường, tôi đã sớm đánh bỏ ông ta.”
Hoa Kì cười trộm nói: “Vậy sao anh không động thủ?”
“ĐM, người ta chiếm lý, tôi có thể động thủ sao?” Trang Hào căm tức nhìn phía trước, có vẻ tức không nhẹ.
Hoa Kì không lên tiếng, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, cậu vẫn cảm thấy Trang Hào là một người tốt, mặc dù bình thường tính khí rất táo bạo, động một chút là chửi mình, thật ra có đôi khi, cậu phát hiện tính tình táo bạo của Trang Hào cất dấu