Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.

n cá nhân.”
“Ca, rốt cuộc anh và Bàng Suất có chuyện gì vậy?”
Trang Hào bất đắc dĩ nói: “Đều là chuyện trước kia, không nói.” Trang Hào buông tay Hoa Kì, bỏ dép lên giường, anh nghiêng người nằm gần lò sưởi đầu giường, nhắm mắt lại nói: “Chân rất mỏi, xoa bóp giúp tôi.”
Hoa Kì vội vàng lên giường, ngồi xếp bằng bên chân Trang Hào, ôm chân của anh để trên đầu gối mình, ngón tay nhẹ nhàng quét qua lòng bàn chân anh, từ từ vuốt ve.
Hoa Kì mới uống rượu, không có hơi sức gì, huống chi đầu cùng đau muốn nổ tung, vì phân tâm Hoa Kì mở miệng nói: “Ca, đây là đâu? Em nhớ nhà anh không như vậy.”
Trang Hào một tay chống cằm nhắm mắt lại nói: “Ký túc xá của đoàn xe, vội quá không thể quay về nhà tôi đều ở nơi này.”
“À” Hoa Kì bắt đầu quan sát gian phòng này, là một căn phòng bình thường không có gì lạ, trừ một bộ cái tủ cùng hai cái ghế không còn gì khác.
“Ca, nơi này có chỗ nấu cơm không?”
Trang Hào từ từ mở mắt, lười biếng nói: “Làm gì?”
Hoa Kì nhìn anh khẽ mỉm cười: “Ngày mai em muốn làm hoành thánh cho anh, nhân thịt bằm.”
Trang Hào nhếch nhếch khóe miệng: “Ngày mai có chuyến xe không có thời gian ăn, đoán chừng phải nửa đêm mới về đến, để hôm nào đi.”
“Ngày mai có chuyến xe? Đi đâu?”
Trang Hào lật người kéo gối đầu nằm sấp lại, nhỏ giọng nói: “Đi Môi Thành, khách hàng dành được từ tay Bàng Suất là ông chủ một mỏ than nhỏ.”
“A, Môi Thành à.” Hoa Kì suy nghĩ một chút nói: “Ca, anh dẫn em theo được không?”
Trang Hào quay đầu, suy nghĩ một chút nói: “Tùy cậu.”
Hoa Kì cười hấp tấp: “Cứ quyết định như vậy đi, ngày mai mấy giờ lên đường?”
Trang Hào bất đắc dĩ nói: “Buổi trưa mười một giờ lên đường, chừng buổi chiều tới.”
Hoa Kì ghi nhớ thời gian, bàn tính nhỏ trong lòng bắt đầu lay vang dội.
“Đừng mát xa nữa, ngủ.” Trang Hào dịch hai chân khỏi người Hoa Kì, lật người nằm sát bên trong tường, nhắm mắt lại nói: “Trong ngăn kéo còn có một cái chăn bông, tự mình lấy đi.”
Hoa Kì rất không tình nguyện, thận trọng nói: “Ca, em có thể ngủ chung chăn với anh không?”
Trang Hào nhắm mắt lại không lên tiếng, Hoa Kì coi như anh đồng ý, kéo chăn bên cạnh qua đắp kỹ cho Trang Hào, sau đó đưa tay tắt đèn, vén chăn lên nằm vào.
Thân thể Trang Hào ấm áp dễ chịu, như một lò sưởi, Hoa Kì cảm thụ nhiệt độ trên thân thể anh truyền đến, do dự nửa ngày, cuối cùng vén chăn lên ngồi dậy, nhanh chóng cởi bỏ áo cùng quần dài, lúc nằm xuống, cậu cố ý đụng đụng Trang Hào bên cạnh: “Ca, em có thể ôm anh không?”
Trang Hào vẫn như cũ không lên tiếng, cũng không biết có phải là ngủ thiếp đi hay không.
Hoa Kì từ từ đưa tay trái ra, đáp trước ngực Trang Hào, ngực anh phập phòng, rất có tiết tấu, Hoa Kì rất muốn đồng bộ như anh, vì vậy Trang Hào thở cậu liền thở, cứ như vậy không tiếng động bắt chước.
Bắt chước đã lâu, Hoa Kì cũng mệt mỏi, cậu nghiêng đầu dựa vào bả vai Trang Hào thở hổn hển, nhưng luôn cảm thấy cánh tay Trang Hào có chút cản trở, khẽ mở môi mỏng nói: “Ca, anh có thể ôm em không?”
Trang Hào vẫn như cũ, lặng tiếng không đáp.
Hoa Kì lớn lá gan, nắm cánh tay Trang Hào để phía dưới, sau đó nằm lên, lúc Hoa Kì nằm trong ngực anh thì Trang Hào cong cánh tay lên, đầu ngón tay dừng trên mặt Hoa Kì, từ từ vuốt ve.
Hoa Kì biết anh không ngủ, vui mừng nhướng mày, cong miệng lên hôn cái “chụt” lên bả vai anh: “Ca, em có thể hôn môi anh không?” Hoa Kì cho là Trang Hào vẫn như cũ sẽ nằm ngay đơ, ai ngờ lời vừa ra khỏi miệng Trang Hào liền mắng: “Cút đi, ngủ đàng hoàng.”
Hoa Kì bị dọa co rụt cổ, ở trong ngực Trang Hào cậu đàng hoàng không được.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong bóng tối còn có thể nghe được tiếng bước chân thổn thức ngoài cửa sổ, đoán chừng là người trong đội xe trực đêm trở lại. Trong bóng tối, đôi mắt sáng ngời của Hoa Kì nhìn chằm chằm, giống như đèn sáng ban đêm, chỉ dẫn người đi đường phía trước.
Hoa Kì không ngủ được, một mặt là vì nhức đầu, một mặt là bởi vì. . . . . .
Ngóc tay của Hoa Kì trước ngực Trang Hào giật giật, do dự nửa ngày vẫn dời xuống một đoạn, khi đầu ngón tay chạm được đám lông trên bụng thì Hoa Kì nhỏ giọng nói một câu: “Ca, em muốn.”
Mặc dù Trang Hào không trả lời, lại từ từ buông cánh tay ôm Hoa Kì, có lẽ anh cũng muốn.
Hoa Kì trượt chui vào chăn, bên trong trừ mùi rượu còn có mùi trên người Trang Hào, cậu gối lên bụng Trang Hào, bàn tay từ từ bao trùm phía dưới Trang Hào, cách quần lót từ từ xoa.
Không bao lâu, nhị đệ của Trang Hào cứng rắn, giống như một cây gậy sắt.
Hoa Kì từ từ kéo quần lót anh xuống, cảm thụ độ nóng, nó liền dừng ở chóp mũi cậu, có thể ngửi được rõ ràng. Trang Hào rất sạch sẽ, không có mùi khó chịu, ngược lại là mùi sữa tắm nhàn nhạt. Hoa Kì đưa tới, ở mặt trên nhẹ nhàng hôn một cái.
Lúc này, chăn bị vén lên, Trang Hào duỗi tay vào, dừng trên đầu Hoa Kỳ, đầu ngón tay luồn vào trong tóc, nhẹ nhàng vuốt ve.






Trang Sinh Hiểu Mộng Mê Hoa Kì
Bàn tay Trang Hào phủ trên đầu Hoa Kì, sờ sờ sợi tóc hết


Ring ring