XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.

sức mềm mại, anh gợi lên một túm tóc của Hoa Kì, qua lại vân vê, đây là lần đầu anh lần nghiêm túc cảm thụ sự tồn tại của Hoa Kì. Quá khứ, là vì phát hỏa nhiều hơn đi? Nghĩ tới đây, Trang Hào không khỏi nghĩ tới một người, biểu đệ Tôn Nguyên Tiếu của anh, thằng nhóc này khi còn bé cũng giống Hoa Kỳ, rất thích kề cận mình, sau khi lớn lên lại. . . . . .
Hoa Kì thích Trang Hào đụng vào, miệng càng ra sức, tiếng liếm mút vang lên, lúc Trang Hào bắn ra, cậu liền nuốt hết tinh hoa Trang Hào tồn trữ một tuần, lúc thò đầu ra khỏi chăn còn chép chép miệng, cau mày nói: “Hôm nay có chút đắng.”
Trang Hào cười, cánh tay phủ trên đùi Hoa Kì nói: “Chẳng lẽ trước kia ngọt?”
“Không kém bao nhiêu,em cảm thấy trước kia ngọt.” Hoa Kì chép miệng, bò đến bên cạnh bàn cầm ly nước súc súc miệng, lúc xoay người lại Trang Hào đã điều chỉnh tốt tư thế, cánh tay mở rộng chờ cậu, Hoa Kì tự nhiên bò qua, thân thể úp sấp vào ngực Trang Hào.
“Gâu. . . . . .” Hoa Kì để tay ngang hông Trang Hào, trong lúc vô hình kéo gần lại khoảng cách giữa hai người.
Hoa Kì có một gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu cậu, anh em hữu tình, chỉ không biết thích một người tư vị như thế nào, hôm nay được Trang Hào ôm vào ngực, lòng cậu cuồng loạn, đại khái. . . . . . Đây nhưng là hạnh phúc khi thích một người đi?
Sáng sớm ngày hôm sau, Trang Hào từ trong mộng tỉnh lại, giấc ngủ này vô cùng ổn định, cả người cứng ngắc vì cả đêm giữ nguyên tư thế, anh vén chăn lên, cánh tay trần trụi đáp trên chăn, lại không cảm thấy rét lạnh chút nào, nếu như những hôm khác, thời gian này giường sưởi đã lạnh, mỗi lần rời giường sẽ lạnh đến mức anh sẽ run lập cập.
Trang Hào thích ứng ánh sáng, từ từ mở mắt, lại phát hiện người trong ngực đã không cánh mà bay rồi.
Trang Hào bò dậy khỏi chăn, thét một tiếng nói: “Hoa tiểu cẩu, cậu ở đâu?”
Không có bất cứ động tĩnh gì, Trang Hào nghĩ thầm, chẳng lẽ sáng sớm Hoa tiểu cẩu đã đi? Không phải vậy chứ, tiểu tử này hận không thể ngày ngày kề cận mình, sao lại đột nhiên rời đi?
Trang Hào rời khỏi giường ấm, sau khi mặc chỉnh tề, Trang Hào mở cửa ra khỏi ký túc xá.
Hôm nay gió tây bắc thổi, gió khá lớn, Trang Hào vội vàng kéo kín áo bông đi tới phòng làm việc của đoàn xe, đến cửa phòng làm việc, Trang Hào đúng lúc đụng phải tài xế vừa tới đi làm, hắn cười cười với Trang Hào: “Báo ca rời giường.”
Trang Hào ngáp một cái: “Văn Đào tới chưa?”
“Còn chưa tới.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Vậy chú tìm người đi mua chút điểm tâm đi, chờ đoàn người ăn xong rồi, chuẩn bị lên đường đi Môi Thành.”
“Điểm tâm đã sớm chuẩn bị xong.”
Trang Hào ngơ ngẩn: “Chuyên cần vậy sao? Ai vậy? Xem ra tôi phải phát chút tiền thuởng cho hắn.”
Tài xế cười nói: “Đệ đệ anh đó.”
“Đệ đệ tôi?” nửa ngày sau Trang Hào cũng không có kịp phản ứng, thằng nhóc Tôn Nguyên Tiếu không phải học đại học ở nơi khác ư, trở lại nấu cơm cho anh khi nào?
“Anh không biết à? Tôi cũng đang buồn bực đây, chừng nào thì anh có thêm một đệ đệ.” Tài xế chỉ chỉ phòng ăn của đoàn xe, bình thường là để tài xế trong đoàn xe hâm nóng hộp cơm, nấu nước.
Trang Hào quay đầu lại nhìn sang, bên trong là Hoa Kỳ sáng sớm biến mất không thấy bóng dáng, anh bĩu môi cười một tiếng: “À, là đệ đệ tôi, mới nhận.” Nói xong, Trang Hào đi tới phòng ăn, tới gần, Trang Hào nhìn qua cửa gương vài lần mới đẩy cửa vào: “Hoa tiểu cẩu, dậy sớm như vậy làm gì?”
Hoa Kì cười khúc khích quay đầu lại, tay còn vo vo, mặt dính không ít bột mì: “À, làm hoành thánh cho anh.”
Trang Hào theo bản năng liếc nhìn khay đựng, phía trên là một hàng sủi cảo thật chỉnh tề, nhìn qua hết sức tinh xảo cũng rất có khẩu vị, đếm sơ qua có ít nhất sáu mươi bảy mươi cái.
Trang Hào kinh ngạc nói: “Mấy giờ cậu đã dậy?”
Hoa Kì nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: “Đại khái hơn bốn giờ.”
Trang Hào đi tới bên cạnh cậu, cúi đầu nhìn tô thịt bên cạnh, bên trong còn ít nhất ba phần thịt làm nhân bánh, buồn bực nói: “Trong đội xe có thịt làm nhân bánh sao?”
“Dĩ nhiên không có.” Hoa Kì hít mũi một cái, giống như có chút bị cảm: “Buổi sáng, em hỏi chú trực ban một chút, chú ấy nói gần đây có một cái chợ sáng nhỏ, vì vậy em nói chú ấy mang em đi.” Hoa Kì nắm bột sủi cảo trong lòng bàn tay: “Em mua ít nhất 30 cân thịt, tốn không ít tiền đó.”
Trang Hào kinh ngạc nói: “Cậu bọc hết 30 cân thịt?”
“Sao có thể, em làm một ít còn lại chôn ở trong đống tuyết trước cửa, mấy ngày nữa em lại bọc cho anh ăn.” Hoa Kì cười cười, cúi đầu tiếp tục làm hoành thánh.
Trang Hào nhìn Hoa Kì hết sức chuyên chú, tâm tình rất tốt, cười nói: “Tốn bao nhiêu tiền? Chốc lát nữa tôi trả lại cho cậu.”
“Không cần.” Hoa Kì ngẩng đầu cười đùa nói: “Tiền này trước kia anh cho em, em đều giữ.”
Trang Hào nói: “Tôi nhớ lần trước nói cậu trả tiền xe giúp tôi cậu còn không chịu, lần này sao hào phóng vậy?”
Hoa Kì nhe răng cười nói: “Trước kia sao có thể so với bây giờ, giờ em là đệ đệ của anh, gâu. . . . . .”
Trang Hào híp mắt cười: “Hoa tiểu cẩu thật đúng là khiến người ta yêu thích.” Anh giơ tay xoa đầu Hoa Kì: “Cậu