Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

Kì vào phòng bệnh của Bàng Suất, bởi vì phòng bệnh của hắn cách cửa cầu thang gần nhất.
“Mày tới làm gì? Không cần chăm sóc Trang Hào à?” tay trái Bàng Suất cầm điện thoại di động xem ti vi.
Hoa Kì chép chép miệng nói: “Tôi ra ngoài mua cơm đĩa, anh ăn chưa?”
“Chưa ăn đâu, thằng nhãi Vương Chấn đến cũng không mang theo gì, tao đói ngực dán vào lưng rồi.” Nói xong, Bàng Suất ném điện thoại vào gối đầu bên cạnh, đưa tay chào hỏi: “Tới đây cho tao xem mày mua gì.”
Hoa Kì đi tới đem một hộp thịt băm hương cá cho hắn: “Nhân lúc còn nóng ăn đi.”
Bàng Suất mở hộp đồ ăn ra nhìn, bĩu môi nói: “Tao không thích ăn nấm mèo, có cái khác không?”
Hoa Kì suy nghĩ một chút: “Còn có rau hẹ trứng gà.”
“Tao cũng không muốn ăn trứng gà.” Nói xong, Bàng Suất đoạt lấy túi trong tay Hoa Kì nói: “Mày không thể mua chút gì ăn ngon cho tao được sao?” Bàng Suất mở túi ra, lúc lật tới một hộp thì mắt đột nhiên sáng lên: “Hê, có cơm sườn này, tao thích ăn.”
“Đợi lát nữa, cái đó không phải mua cho anh.” Hoa Kì nóng nảy, muốn chém giết đoạt lại.
Bàng Suất nhanh mắt tránh khỏi: “Cái gì, đây là mua cho Trang Hào?”
“Ừ, là mua cho anh ấy.”
Bàng Suất bĩu môi: “Bên nặng bên nhẹ, tao mặc kệ, dù sao cơm này tao muốn.”
Hoa Kì nói: “Anh muốn ăn ngày mai tôi mua cho anh, hôm nay chỉ còn một phần thôi.”
“Vậy nói Trang Hào ngày mai ăn.” Nói xong, Bàng Suất cầm đũa lên khởi động.
“Không được, anh ăn thịt băm hương cá đi, không ăn thì thôi.” Hoa Kì đưa tay muốn cướp về , không đợi tay đụng vào hộp đồ ăn thì Bàng Suất đã ngồi thẳng người, phi phi phun vài ngụm nước miếng vào hộp đồ ăn sau đó nhe răng cười một tiếng: “Mày cầm đi cho hắn ăn, xem hắn còn ăn không.” [=.=” bó tay!'>
Hoa Kì trừng lớn mắt: “Anh chơi ác như vậy?”
Bàng Suất cười nói: “Tao ác vậy đấy, thì sao?” Bàng Suất đưa cơm sườn tới: “Mày còn muốn không? Không thì tao ăn đây.”
Hoa Kì phẫn hận nói: “Không cần, anh ăn đi, cẩn thận nghẹn chết.” Nói xong, Hoa Kì cầm ba hộp cơm khác ra khỏi phòng bệnh.
Lúc trở lại phòng bệnh Trang Hào, Trang Hào luôn cảm thấy Hoa Kì có gì không đúng lắm, hỏi “Hoa tiểu cẩu, cậu sao vậy?”
Hoa Kì cúi đầu mở hộp đồ ăn ra, lúc đưa tới nói: “Không có chuyện gì, hôm nay chỉ có thịt băm hương cá thôi.”
Trang Hào thò tay ra nhận hộp đồ ăn không lên tiếng, cúi đầu phối hợp ăn. Hoa Kì nhìn anh mấy lần, đang chuẩn bị cầm một hộp thịt băm hương cá khác đến phòng bệnh mẹ Trang Hào thì lại thấy bên cạnh gối anh có một hộp bao – cao – su, toàn bộ bao – cao – su đều chưa mở bao.






Chạy Đi Đâu?
Đầu đuôi câu chuyện là như thế này, lúc Hoa Kì ra cửa mua cơm tối thì Quách Tĩnh đi tới phòng bệnh Trang Hào lần nữa.
Trang Hào nằm trên giường bệnh nhắm mắt dưỡng thần, lúc Quách Tĩnh vào cửa Trang Hào mở mắt hỏi “Cậu lại tới làm gì?”
Đôi mắt nhỏ bỉ ổi của Quách Tĩnh loạn phiêu chung quanh, cười nói: “Em vốn chưa về, đi dạo xung quanh một chút, đúng lúc Văn Đào gọi điện thoại cho em nói cho em biết một số chuyện, cho nên em lại tới.”
“Văn Đào nói cho cậu biết gì?” Trang Hào hỏi.
Hoa Kì chỉ coi như không nhìn thấy, sau đó giơ hộp cơm ra khỏi phòng bệnh.
Trên đường đi đến phòng bệnh của mẹ Trang Hào, Hoa Kì suy đoán, Trang Hào lấy bao – cao – su ở đâu ra, rõ ràng lúc đi không có, anh chuẩn bị bcs định làm với ai? Cùng mình? Hoa Kì lắc đầu một cái, cảm thấy khả năng không lớn. Cho tới nay thái độ của Trang Hào hết sức rõ ràng, anh chỉ thích phụ nữ, cho mình dùng miệng làm đã là cực hạn.
Hoa Kì trăm mối hoài nghi vẫn không có cách giải, đành đem cơm đến phòng bệnh mẹ Trang Hào trước.
Hoa Kì đứng ở cửa nhẹ nhàng gõ cửa.
“Đi vào.”
Hoa Kì đẩy cửa vào.
Trước giường bệnh có một người đàn ông ngồi, nhìn dáng dấp có lẽ cở bốn mươi năm mươi tuổi, mắt to mày rậm, cằm có một ít râu. Bộ dáng giống Trang Hào mấy phần.
Người đàn ông đứng lên: “Xin hỏi cậu tìm ai?”
“Ơ, đây không phải là Hoa Kì sao? Nhanh đi vào.” Mẹ Trang Hào nằm trên giường bệnh khoát tay áo, sau đó nói với cha Trang Hào: “Đây là đệ đệ con trai chúng ta nhận, hơn nữa lần này may mà có cậu ấy.”
“Cậu ta chính là đứa bé mà con trai nói?” Cha Trang Hào mỉm cười nói: “Tới đây ngồi, ăn trái cây không?”
Hoa Kì lắc đầu một cái, lúng túng nói: “Dì, cháu mới xuống lầu mua cơm tối, Trang Hào ca để cháu đưa tới cho dì một phần .”
“Ai da, có chuyện này sao, chú của cháu mới mang cơm tối ở nhà đến, còn chưa đưa qua cho Trang Hào đâu.”
Hoa Kì cười nói: “À, Trang Hào ca mới vừa ăn rồi, vậy cháu để cơm ở đây, nếu dì đói bụng thì để cho chú hâm lại giúp dì.”
“Vậy được, cháu cứ để chỗ đó.” Mẹ Trang Hào chỉ chỉ cái bàn.
Hoa Kì thuận tay đặt cơm hộp lên góc bàn, còn nói: “Chú, chú đi thăm Trang Hào rồi sao?”
Cha Trang Hào nói: “Còn chưa đi, trong nhà còn có chuyện phải xử lý, một lát chú về thuận đường đi qua nhìn một chút.”
Hoa Kì gật đầu một cái, nhìn mẹ Trang Hào nói: “Dì, vậy cháu đi xuống trước, tối cháu ở lại trông Trang Hào ca, nếu dì có chuyện gì cứ để y t