Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
n không ít, tiểu xong sau run tr** nói: “Tiểu xong rồi, cầm đổ đi.”
Hoa Kì không nói hai lời cầm cái bô vui vẻ chạy ra phòng bệnh, lúc trở về, Trang Hào đã nằm trên giường bệnh, thế mà lại chừa một chỗ trống lớn bên cạnh nói: “Buổi tối lạnh, lên giường ngủ đi.”
Hoa Kì nhe răng cười khúc khích, nhanh chóng cởi quần áo chỉ mặc quần cộc chui vào.
Trong lúc lơ đãng Hoa Kì đem chân dán lên đùi Trang Hào, Trang Hào giật mình mắng: “Chân chó của cậu lạnh thế, để một bên cho tôi, nếu không tôi chặt đấy.”
Đối mặt với lời đe dọa của Trang Hào, Hoa Kì không chỉ không dời chân đi, ngược lại dán luôn chân còn lại lên, thoải mái nói: “Ca, giúp em sưởi ấm chân đi, lạnh muốn rút gân.”
“Đáng đời, từ khi biết cậu tôi chưa thấy cậu mặc vớ bao giờ, lạnh như thế mà không mặc vớ thì không tốt cho thận.” Trang Hào tách chân Hoa Kì ra kẹp vào giữa chân, còn nói: “Chân chó thật mẹ nó lạnh.”
Hoa Kì cười cười, cúi đầu dựa vào bả vai Trang Hào nói: “Một ngày một đêm em không ngủ rồi, mệt.”
“Mệt thì nằm ngủ.”
Hoa Kì không lên tiếng, giơ tay lên áp vào ngực Trang Hào, ngón tay len lén mò vào đồng phục bệnh nhân, từ từ vuốt ve.
Trang Hào chậc một tiếng: “Hoa tiểu cẩu, có phải cậu tìm thao hay không?”
Hoa Kì ngẩng đầu lên, cười nói: “Ca, anh xxoo không?”
Trang Hào nhéo lông mày: “Cút đi, không phải mệt sao? Còn muốn xxoo? Còn nói nữa, không phải cậu nói của tôi to sao, dễ chơi chết cậu.”
Hoa Kì bĩu môi: “Em cũng không biết, dù sao đột nhiên muốn để cho anh làm.”
Trang Hào hì hì cười: “Hoa tiểu cẩu, có phải cậu đầu thai nhầm hay không?”
“Chuyện đời trước em nào biết, không quan tâm.” Hoa Kì giận dỗi chui vào chăn, cánh tay ôm Trang Hào cũng rút về, sau đó dịch hai chân ra ngoài, quay người một mình hờn dỗi.
Trang Hào nhìn cái ót Hoa Kì mà cười bất đắc dĩ, tiện tay tắt đèn, hai người lọt vào đêm tối trầm mặc.
Tắt đèn rồi, Hoa Kì bắt đầu mơ màng. Lúc cậu sắp ngủ đột nhiên một tiếng rên rỉ truyền vào trong lỗ tai.
Hoa Kì nhất thời lên tinh thần không hề buồn ngủ, vễnh tai lắng nghe.
Âm thanh là từ phòng bệnh sát vách truyền đến, cũng là gian phòng của Bàng Suất, tiếng rên rỉ càng phát ra kịch liệt đồng thời còn có tiếng
Lực Bền Bỉ
Hoa Kì trở thành đồng tính luyến ái hoàn toàn là vì Giang Hạo.
Lúc ấy trong thành phố có một quảng trường, mỗi khi đến mùa hè quảng trường đều sẽ tụ tập không ít người nghe ca nhạc khiêu vũ. Có một lần, Giang Hạo mang theo Hoa Kì tới quảng trường, hai người ngồi bên cạnh suối phun chơi nước, chốc lát nơi xa có một người đàn ông mặc đồ đỏ đi tới vặn vặn xoay xoay, Hoa Kỳ vui vẻ nhìn.
Sau đó Giang Hạo nói cho Hoa Kì, người nọ là khách quen ở quảng trường, người ta đặt ngoại hiệu là ‘em gái quảng trường’.
Khéo là, dịp đó Giang Hạo cùng em gái quảng trường có một chân, ban đầu em gái quảng trường mới vừa vào vòng, lần đầu tiên là dành cho Giang Hạo, mà Giang Hạo người này quá súc sinh, hoàn toàn không hiểu được thương hương tiếc ngọc, lỗ mãng làm em gái quảng trường đến chảy máu, nghe người trên quảng trường nói đùa chắc một tuần đó dì cả mẹ đẻ của em gái quảng trường đến.
Cái đó của Trang Hào chỉ có tiến vào một cái đoạn trên nóc Hoa Kì đã đau nhe răng nhếch miệng rồi, cả người toát mồ hôi lạnh chậm chạp thở hổn hển.
Trang Hào không dễ chịu hơn Hoa Kì bao nhiêu, cái loại khít khao đè ép đó làm cho anh khó chịu thở không thông.
Hoa Kì bất động tại chỗ hồi lâu, lấy dũng khí đặt mông ngồi xuống, theo đó là tiếng gào thét tê tâm liệt phế: “A. . . . . .”
Trang Hào giật mình, nơi này khít khao thiếu chút nữa làm anh nhịn không được mà bắn, anh cắn chặt hàm răng nhịn xuống.
“Má ơi, đau chết mất.” Hoa Kì vội vàng quỳ đứng dậy, khiến cái đó của Trang Hào tuột ra từ phía sau. Hoa Kì xoay tay lại sờ sờ đít mình, cảm giác cúc hoa muốn rách ra, nếp uốn phía trên cũng bị căng đầy. Hoa Kì qua lại co rúc mấy cái, lại phun vào hớp nước miếng lên tay.
Cảm giác trống rỗng khiến Trang Hào rất khó chịu, cau mày nói: “Miệng là được rồi.”
“Không có chuyện gì, thử một lần nữa, lần này bảo đảm có thể.” Hoa Kì vươn tay ra sau lưng, vừa trêu ghẹo một phen, lần nữa cầm cái đó của Trang Hào. Cảm giác lúc này là, lần này thứ kia còn lớn hơn trước, sờ lên thủ cảm mười phần, thậm chí có thể cảm nhận được gân xanh nổi lên phía trên.
Hoa Kì vểnh mông, lấy tay đỡ cái đó của Trang Hào đưa ra sau lưng, từ từ ngồi xuống.
Lần này tiến vào coi như thuận lợi, cảm giác trướng rách chợt giảm, cho đến khi vào hết Hoa Kì mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, giơ tay lên xoa xoa mồ hôi trên trán nói: “Cuối cùng cũng vào.”
Trang Hào không lên tiếng, ngược lại co rút bụng, cứ như vậy, Hoa Kì rõ ràng cảm thấy cái kia ở trong thân thể mình lại bành trướng, căng ra co lại, căng ra co lại, loại cảm giác đó không cách nào có thể dùng ngôn ngữ để hình dung.
“Ca. . . . . . Em động a.” Hoa Kì nhỏ giọng nói một câu.
Trang Hào trầm thấp ừ một tiếng.
Hoa Kì khẽ điều chỉnh tư thế, hai tay đáp lên chân m