Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
trên giường bệnh, ánh mắt quái dị nói: “Tiêm thuốc.”
Trang Hào để trần nửa người dựa vào đầu giường, anh theo bản năng đắp chăn lên, bởi vì lúc này Trang Hào không một mảnh vải vẫn trơn mông như cũ.
Y tá tiêm xong nhanh chóng rời đi.
Hoa Kì từ trong phòng vệ sinh ra ngoài, ghé đầu nhìn về cửa: “Ca, vừa rồi ai tới vậy ?”
Trang Hào nói: “Y tá.”
Hoa Kì ồ một tiếng, vội vàng ôm mông chui vào trong chăn.
Đêm qua Trang Hào hao phí quá nhiều thể lực, cảm giác hơi mệt một chút, nói: “Hoa tiểu cẩu, sắp mười giờ rồi, một lát nữa ba tôi tới, đến lúc đó tôi chịu không nổi.”
Hoa Kì ừ một tiếng: “Em nằm mười phút.” Nói xong, Hoa Kì lại cọ xát ngực Trang Hào.
Trang Hào cúi đầu nhìn đầu Hoa Kì nói: “Hoa tiểu cẩu, tôi nằm viện không mang quần áo tắm rửa, tối hôm qua cậu lấy quần lót tôi lau đúng không? Một lát giặt cho tôi.”
Hoa Kì ở trong ngực anh gật đầu: “Em dậy sẽ tắm cho anh.”
Trang Hào cười cười, xoay tay lại cầm điện thoại di động trên bàn, nhìn mấy lần lại nói: “Hoa tiểu cẩu, ba tôi nói một lát tới đây đưa cơm cho chúng ta.”
“Hả? Ba anh tới sao?” Hoa Kì từ trong chăn thò đầu ra.
“Đúng, mới vừa gửi tin nhắn.”
“Mẹ ơi, em vẫn nên dậy thôi.” Hoa Kì vén chăn lên nhảy xuống giường, đứng trên đất mặc quần áo, sau đó chạy vào trong phòng vệ sinh lấy một chậu nước ấm, lúc đi ra, Hoa Kì lấy quần lót cùng vớ của Trang Hào trong khe trên đầu giường bỏ vào trong chậu, nói: “Cúc hoa của em đau quá.”
Trang Hào cau mày nhìn cậu không lên tiếng.
Hoa Kì bĩu môi, khom lưng ngồi xổm xuống, bắt đầu giặt đồ.
Công việc của Hoa Kì ngoài đàn ông còn liên quan tới nước. Lúc không tắm kỳ còn phải quét dọn vệ sinh, vì vậy Hoa Kì dưỡng thành thói quen không có chuyện gì liền hừ hừ hát.
“Mùa hè yên tĩnh, Trang Hào không muốn mặt mũi, cởi hết quần lộ JJ, còn đại tiểu tiện khắp nơi, tôi có thể làm bộ không nhìn thấy, cũng có thể chụp hình làm lưu niệm, cho nên hãy để tôi sờ chỗ nóng bỏng của người kia. . . . . .”
“Hoa tiểu cẩu cậu muốn bị đánh đúng không?” Trang Hào nằm trên giường mắng.
Hoa Kì ngẩng đầu lên nhe răng cười nói: “Em hát chơi thôi mà.”
Trang Hào trừng mắt liếc cậu một cái: “Ngày hôm qua tôi nghĩ cậu nên về lại Ngũ Hành đi.”
“Gì?” Hoa Kì sửng sốt.
Trang Hào nghiêm túc nói: “Bàng Suất người này cũng tạm được, cậu trở về hắn cũng sẽ không nói gì, về phần chuyện hai ta sẽ không liên lụy đến cậu.”
“Em không đi.” Hoa Kì ném quần lót vào trong chậu, văng không ít bọt nước: “Em mà đi, sẽ không có cách gặp mặt anh.”
Trang Hào nhếch miệng cười nói: “Yên tâm, về sau có nhiều cơ hội gặp mặt lắm, không tin cứ chờ đấy.”
A Yes A No
Ngày gần đây, trên đường lưu truyền một vài lời đồn linh tinh, là mấy chuyện cười lúc trà dư tửu hậu cung cấp chút niềm vui thú cho người khác.
Lời đồn đãi nói như vậy, Trang Hào người này quá không giảng đạo nghĩa, cố tình coi trọng đại tẩu Bàng Suất, còn thừa dịp Bàng Suất đại ca không ở nhà hai người lăn lộn trên giường, đúng lúc bị Bàng Suất bắt quả tang. Ngay cả khi Bàng Suất lăn lộn muộn hơn Trang Hào nhưng vẫn là người mà người ta phải nể mặt nể mũi, vì vậy, Bàng Suất chính thức tuyên chiến với Trang Hào.
Lời đồn tóm lại là lời đồn đãi, trên thực tế, Bàng Suất rời bệnh viện còn sớm hơn Trang Hào, ngày xuất viện ấy, Hoa Kì còn đặc biệt đi đưa hắn.
Bàng Suất được người bên cạnh dắt, lúc Hoa Kì đi tới nói vài lời sớm ngày khang phục đơn giản, sau đó lại đem lời Trang Hào dặn dò nói cho hắn.
"Sao có thể a." Hoa Kì cười đùa nói: "Anh như thế nào em cũng đều thấy đẹp." Nói xong, Hoa Kì khơi ngón tay sờ sờ cằm Trang Hào: "Ca, râu cũng dài rồi."
Trang Hào ừ một tiếng: "Một lát về đến nhà tắm cạo sau, trên người cũng ngứa ngáy khó chịu."
Hoa Kì nhìn chằm chằm Trang Hào cười khúc khích, đột nhiên khom lưng tới, lúc Trang Hào chưa kịp phản ứng đã há mồm khẽ cắn lên cằm anh một cái, thuận tiện còn dùng đầu lưỡi liếm một chút, đứng dậy thì đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Trang Hào nói: "Râu dài đâm đau đầu lưỡi."
Trang Hào có chút thẹn thùng giơ tay sờ cằm, lúng túng nói: "Đáng đời, tự mình tìm đâm."
Hoa Kì lộ ra hàm răng trắng noãn cười nói: "Em thích."
Trang Hào ho khan hai tiếng cố làm vẻ chán ghét nói: "Đều là nước miếng, tởm chết đi được."
Hoa Kì cười không nói, khom lưng từ lấy giày da của Trang Hào dưới giường. Chừng mấy ngày không mang giày da phủ không ít bụi, Hoa Kì chậc một tiếng, thuận tay kéo vạt áo ra ngoài, một tay khác đưa vào trong giày cẩn thận lau.
"Ấy, cậu đừng dùng áo lau, có khăn kìa." Trang Hào ngăn cản nói.
Hoa Kì vừa lau vừa cười: "Không có gì, quần áo của em đều là đồ rẻ, mua mới chỉ có mười lăm tệ, mẹ em mua ở chợ đêm đó." Hoa Kì lau mấy cái, cầm giày da tiến tới khóe miệng hà một hơi sau đó lau mạnh: "Nơi này không có xi đánh giầy, hơn nữa giày da không thể dụng khăn lau, nếu thấm nước da sẽ hư hết." Hoa Kì thấy lau không sai biệt lắm, mũi giày cũng phản quang: "Thế nào? Lau đủ sáng đi?" Hoa Kì cầm giày lắc t