XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

ình, từ từ nâng mông, lại chậm rãi rơi xuống, một lên hai xuống, Hoa Kì từ từ thích ứng loại cảm giác này, thỉnh thoảng cậu tăng tốc độ phập phòng, sau đó phía dưới sẽ phát ra âm thanh làm cho người ta đỏ mặt tía tai.
Tần suất Hoa Kì phập phồng lên xuống cũng không phải rất nhanh, cho nên cũng không đau bao nhiêu, cảm giác coi như sảng khoái. Vậy mà Hoa Kì lại có chút thẹn thùng, nhất là lúc cậu phập phồng lên xuống thì cái đó của cậu sẽ tùy theo động tác mà lên xuống trái phải loạn quạng, thỉnh thoảng còn đánh lên bụng Trang Hào, chất lỏng tiết ra sẽ lưu lại một vệt trong suốt trên bụng anh, làm cho người ta lúng túng.
Có lẽ Trang Hào không để ý, hoặc giả anh vốn không có chú ý tới, anh đang đắm chìm trong cảm giác thoải mái khít khao, quên mình hưởng thụ niềm vui Hoa Kì mang đến cho anh.
Hoa Kì lại động một lát, lúng túng quyết định đổi lại tư thế, cậu từ từ xoay người, dùng lưng hướng về phía mặt Trang Hào, như vậy nhị đệ sẽ không gặp mặt anh.
Lúc Hoa Kì chuyển động thân thể Trang Hào khẽ mở mắt, từ trong bóng tối quan sát Hoa Kì.
Lưng Hoa Kì rất bóng loáng, hơn nữa bả vai nhìn còn rất hẹp, không rộng lớn như đàn ông bình thường, điều này lại khiến Trang Hào mơ mộng nhiều hơn một phần. Lúc Hoa Kì xoay qua chỗ khác đưa lưng về phía anh, Trang Hào vươn tay một trái một phải nắm chặt eo Hoa Kì.
Hoa Kì ngước đầu, cảm thụ nhiệt độ của anh từ bên hông truyền đến.
Hoa Kì động, tần số nhanh chóng tăng lên, rốt cuộc cậu cũng biết ý nghĩa chân chính của đập pháo là gì, một từ để hình dung, đó là ‘ thoải mái ’.
Hoa Kì càng động càng nhanh, theo đó là tiếng giường đung đưa, tiếng két két vang xuyên cả phòng bệnh, thậm chí xuyên thấu qua vách tường, truyền đến phòng bệnh sát vách.
Hoa Kì làm quên mình, Trang Hào hưởng thụ sung sướng, hai người đắm chìm trong niềm vui đập pháo thì sát vách đột nhiên truyền đến một tiếng gào cao vút, âm thanh kia không phải là người khác phát ra tới, mà là Bàng Suất.
Hoa Kì nghe sững sờ, dừng lại động tác nghiêng tai nghe.
Tình hình chiến sự phòng bệnh sát vách hình như rất kịch liệt, mới đầu chỉ có tiếng phụ nữ rên rỉ, giờ Bàng Suất cũng đã gia nhập chiến trường, hừ hừ a a không ngừng, thỉnh thoảng còn nói đôi câu gia tăng tình thú cho chiến dịch.
Hoa Kì nghiêm túc nghe: “Ca, anh nói Bàng Suất vừa nói gì?”
Trang Hào không nhịn được nói: “ĐM, hắn nói gì ăn thua gì đến tôi, nhanh lên!” Trang Hào khẽ giật giật thân thể, đội lên trên .
Bụng Hoa Kì co rụt lại, toét miệng nói: “Ca, anh nói xem làm chuyện này kêu ra sẽ thoải mái sao?”
Trang Hào sửng sốt: “Cậu một đại lão gia kêu lên thì ra cái gì? Ngộ nhỡ bị người ngoài hành lang nghe được thì có phải mất mặt không?”
“Em muốn thử một chút.” Hoa Kì quay đầu lại nhìn Trang Hào cười nói: “Anh nghe Bàng Suất cũng kêu, sợ gì a.”
Trang Hào liếc mắt: “Hắn không phải là người, cậu cũng không phải là người sao?”
“Ai nha, em thử một chút.” Nói xong, Hoa Kì liều mạng động, tiếp bắt chước phòng cách vách lên tiếng kêu rống lên: “Rống. . . . . . Ha. . . . . .”
Hoa Kì kêu thoải mái vui vẻ nhưng Trang Hào nghe lại khó có thể chịu được: “Hoa tiểu cẩu cậu câm miệng cho tôi, cái đó mà cũng gọi là rên rỉ à? Cắt tiết thì có?”
“Không dễ nghe sao?” Hoa Kì nghi ngờ nói.
“Ngu vãi~.” Nói xong, Trang Hào ngồi dậy trên giường bệnh, đưa tay từ phía sau lưng ôm Hoa Kì, tới gần, Trang Hào nhỏ giọng nói: “Hạ thấp giọng chút.” Trang Hào ôm Hoa Kì, đẩy mông lên trên, Hoa Kì thuận thế động, cậu từ từ nhắm hai mắt lại theo động tác của mình từ từ kêu.
Hoa Kì tự nhận đã động cực kì nhanh nhưng theo Trang Hào thấy, quả thực là tìm đường chết, hoàn toàn không chiếm được phóng thích, còn bị thít khó có thể chịu được, nếu không phải trên đùi có vết thương, anh đã sớm lật người áp Hoa Kì phía dưới mà xxoo rồi.
“A. . . . . . ông xã chơi em đi~.”
Đây là tiếng gào sát vách truyền đến, âm thanh khá lớn.
Hoa Kì từ từ động lên: “Ca, anh nói cánh tay cùng chân của Bàng Suất cũng bó thạch cao thì ai làm? Có phải cũng giống chúng ta hay không.”
Trang Hào không nhịn được nói: “Mày cứ quan tâm hắn làm gì?”
“Cũng không phải là quan tâm.” Hoa Kì thở dốc nói: “Anh không phải cảm thấy hắn đang tranh tài cùng chúng ta hay sao?”
Trang Hào sững sờ, hình như bị Hoa Kì nói đúng, Trang Hào cười nhạo nói: “Hắn muốn so thì cậu cứ cố chết mà gọi cho tôi.”
Hoa Kì hiểu ngầm trong lòng, tiếp theo đó là một hồi cuồng hét điên cuồng tê tâm liệt phế, hai gian phòng bệnh lọt vào trận đấu kéo co kịch liệt, không những so ai kêu lớn hơn, còn phải so với giường ai lợi hại hơn, sau đó là lực kéo dài.
Đêm đông giá rét trong thành phố nhỏ, từ từ đến hai giờ sáng, cuối cùng trong bệnh viện cũng yên tĩnh trở lại, thân thể Hoa Kì trần truồng ngủ thiếp trong ngực Trang Hào. Hai người ôm nhau đã sớm quên trận tranh tài vô hình kia.
Hơn chín giờ ngày hôm sau, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng bệnh, ấm áp dễ chịu. Lúc này y tá đẩy cửa vào, Hoa Kì vừa đúng lúc vào phòng vệ sinh đi tiểu. Y tá liếc nhìn Trang Hào