Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.
thì giờ không chỉ có cháu mà e rằng chắt của muội cũng lớn bằng hắn. Muội luôn cảm thấy không phải với hắn, còn tâm tâm niệm niệm sẽ lấy cho hắn mấy thứ phi xinh đẹp mỹ miều. Lại nữa, hôm trước khi hắn tỏ tình với muội, muội cũng không hề thấy rung động. Muội đâu phải chưa trải qua chuyện yêu đương, nếu quả thực muội có cảm giác khác lạ với hắn, khi hắn tỏ tình, chí ít muội cũng phải thấy tim đập thình thịch chứ?”.
Hai mắt tứ ca sáng rỡ: “Hắn đã tỏ tình với muội rồi à? Ha ha, có thể nhắm trúng muội muội huynh nuôi nấng, tên nhóc này đúng là có con mắt tinh đời, có con mắt tinh đời”. Cười mãi rồi huynh ấy lại nói rất thoải mái: “Còn về chuyện tuổi tác, tuổi tác không thành vấn đề, cha chúng ta cũng lớn hơn mẹ mười lăm vạn tuổi. Chỉ cần tướng mạo tương xứng là được rồi, ta thấy tướng mạo bọn muội rất tương xứng. Còn chuyện muội muốn cưới thứ phi cho hắn, haizz, huynh nhớ trước đây Chiết Nhan cũng muốn cưới phu nhân cho huynh, nhưng muội xem, đã bao năm rồi có cưới được đâu, hi hi, lão ấy cảm thấy khắp bốn bể tám cõi này chẳng có nữ thần nào xứng với huynh”. Sau đó, huynh ấy lại vỗ lên vai ta, làm bộ đi tới, nói: “Còn chuyện tim đập thình thịch chỉ là cảm nghĩ của con gái, nhưng cũng chỉ cần người con gái có một trái tim tinh tế và nhạy cảm thôi. Tuy muội là muội muội của ta, nhưng ta cũng phải nói một câu công bằng, rằng muội bẩm sinh chậm hiểu, làm thần tiên thì không tồi, nhưng về chuyện yêu đương thì thật dở. Cái tim đập thình thịch ấy, đối với muội thì có hơi nhiệt tình quá. Chậm hiểu như muội thì hợp với kiểu mưa dầm thấm lâu hơn”.
Gân xanh trên trán ta giật giật hai lần.
Huynh ấy xoay xoay ly trà, cười nói: “Nghe Mê Cốc nói Dạ Hoa đến Thanh Khâu ở hơn bốn tháng, haizz, cơn mưa dầm này tuy có hơi ngắn một chút, nhưng mà tạm thời huynh hỏi muội một câu, nếu sau này hắn không ở Thanh Khâu nữa, muội có thấy tiếc nuối không? Haizz, thôi bỏ đi, muội chậm hiểu như thế, tiếc nuối hay không tiếc nuối thì cũng phải một vạn hay bảy, tám nghìn năm mới thấm được. Như thế này nhé, nếu hắn đi rồi, muội có thấy điều gì không quen không?”.
Gân xanh trên trán ta lại giật giật hai lần nữa, giữa hai lần ấy, trái tim ta khẽ run rẩy.
Lúc Dạ Hoa còn ở Thanh Khâu, mấy ngày đầu, ta cũng không quen. Nhưng nghĩ tới sau này phải thành hôn với hắn, hai người sớm muộn gì cũng phải ở chung, nên cũng kệ đi. Ban ngày bị hắn lôi đi tản bộ, lúc hắn nấu cơm thì ta chêm củi, lúc hắn phê công văn thì ngồi bên cạnh cắn hạt dưa, đọc truyện, đêm thì cùng hắn đánh vài ván cờ, vì ta nghĩ rằng sau khi thành hôn với hắn, thiên thu vạn tải đều trôi qua như vậy, nên dần dần cũng quen đi. Nhưng cũng chỉ là hơn bốn tháng, giờ tứ ca nói như vậy, trước khi Dạ Hoa đến Thanh Khâu ở, ta đã sống ra sao?
Trái tim ta chùng xuống.
Tứ ca cười ha ha: “Đợi sau khi xử lý chuyện của Mặc Uyên xong, vẫn phải nhờ cha đến tìm Thiên Quân nhắc mau mau cho hai người bọn muội thành hôn. Hôm nay theo như tứ ca sáng suốt của muội thấy thì đến tám, chín phần muội đã ưng Dạ Hoa rồi. Ông trời cũng có mắt, đã khiến vận đào hoa của muội tới, tuy rằng nó đến có im hơi lặng tiếng một chút, nhưng may mà có huynh nhận ra. Muội cũng không cần phải băn khoăn mãi, Dạ Hoa cũng rất yêu thương muội, đã tỏ tình với muội, nếu hắn dám phản bội lại lời thề ước lúc tỏ tình…”.
Ta lập tức dỏng tai lên lắng nghe, nếu Dạ Hoa dám phản bội lại lời thề ước lúc tỏ tình thì sẽ làm sao, thì huynh ấy lại đặt ly trà “cạch” một tiếng lên bàn, nói: “Xem bộ dạng bây giờ của muội, huynh rất yên tâm, huynh về trước đây” rồi nhảy qua cửa sổ mất hút.
Ta ngẫm nghĩ lại một lượt những lời của tứ ca. Lần này, trái tim suốt vạn năm không thấp thỏm lo sợ của ta bỗng nhiên thấp thỏm khôn xiết. Tứ ca nói không sai, tuy ta luôn muốn cưới cho Dạ Hoa mấy thứ phi xinh đẹp mỹ miều, nhưng nhìn mãi đám thần tiên đời sau mà chẳng thấy ai xứng với Dạ Hoa.
Nếu ta quả thực động lòng trước Dạ Hoa… Bạch Thiển ta sống suốt mười bốn vạn năm, lại âm thầm động lòng trước một tên tiểu tử kém ta chín vạn tuổi, mà đáng ra hắn phải gọi là cố nội.
Ta đứng trong tòa lầu trống trải rất lâu, thở than chán chê, sụt sùi mê mỏi, cuối cùng cũng chẳng đưa ra được kết quả gì.
Hôm nay chịu mấy trận giày vò tinh thần, trong lòng vẫn lo sợ không yên, mặc nguyên y phục lên giường nằm, trằn trọc không nguôi. Hễ nhắm mắt là trước mặt lại hiện lên khuôn mặt trắng bệch mà sầm sì của Dạ Hoa.
Ta trằn trọc trên giường khoảng hơn nửa canh giờ, tuy không biết rằng mình có động lòng với Dạ Hoa hay không, nhưng những lời tứ ca đã khiến ta hiểu ra, bây giờ ta vẫn còn có hôn ước với thái tử Dạ Hoa của Cửu Trùng Thiên, vị trí của hắn trong trái tim ta là một vị trí lớn hơn bình thường.
Ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy việc hủy hôn với Dạ Hoa tạm thời nên gác lại, hết thảy phải lặng yên xem có những biến đổi gì. Dáng vẻ lạ lùng của hắn chiều nay thực khiến người ta đau đầu, tạm thời ta cũng không nên chấp hắn làm gì. Đêm nay trước tiên phải lấy lại phong độ của thượng thần, lúc đến chỗ hắn lấy cây đèn Kết Phách, phải hòa giải với