Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.

không thôi.
Hai mắt ta hoe đỏ, nâng cục bột nhỏ đang gục trên đầu gối dậy, mỉm cười bưng bát canh trước mặt, nói: “Ngoan nào, mau ăn bát canh này đi”.
Tay nghề của Dạ Hoa cũng không tồi, tuy rằng ta không thích món canh cá lắm, ba món còn lại ta cũng vui vẻ thưởng thức.
Bữa trưa diễn ra rất dễ chịu, khiến tâm tình cũng vui vẻ, thooai3 mái hơn rất nhiều. Vì thế Dạ Hoa đòi ta giúp hắn dọn một thư phòng trong động Hồ Ly để hắn phê duyệt công văn, ta cũng không so đo, dọn dẹp lại căn phòng gần hồ mà tam ca ở trước đây giao cho hắn.
Ta cứ tưởng lần này Dạ Họa đến tính sổ với ta, chẳn ngờ nửa tháng sau, hắn vẫn chẳng nhắc tới chuyện ở Thủy tinh cung Đông Hải.
Mỗi sớm, một tiểu tiên tên là Ca Quân tới gõ cửa, mang những công văn Dạ Ha xử lý xong, đem đến một số công văn mới.
Nghe nói Ca Quân này chính là quan văn Tư Mặc dưới trướng của Dạ Hoa, làm việc hết sức tận tụy.
Lúc ban đầu, mỗi ngày ta còn xỏ giày đi mở cửa cho tiên quan Ca Quân, lâu ngày, vị tiên quan này cũng không còn ngại ngùng nữa. Thế là ta không buồn đóng cửa động Hồ Ly nữa, mà đặt một cơ quan ở cổng động, rồi dạy cho vị tiểu tiên này cách qua cơ quan đó, nhờ đó lại có thể cao gối ngủ ngon như trước.
Phần lớn thời gian Dạ Hoa đều đóng cửa, ở trong thư phòng xử lý công văn. Buổi sáng sẽ tới kéo ta dậy đi tản bộ, buổi chiều ăn cơm xong cũng sẽ lại đi tản bộ một lượt nữa, đến đêm, thỉnh thoảng còn tìm ta đến thư phòng đánh một, hai ván cờ với hắn. Ta ngáp ngắn ngáp dài, bị hắn quấy rầy mà chẳng biết làm thế nào, có mấy lần, nửa chừng đã ngủ gục trên bàn. Hắn lại chẳng gọi ta dậy mà dứt khoát cùng ngủ gụt trên bàn cờ.
Nghĩ tới tiên quan Ca Quân đến lấy công văn, nhìn thấy cảnh tượng này, hẳn không tránh khỏi có chút nghĩ xiên nghĩ xẹo.
Một thần tiên tận tụy vì công việc, không có nghĩa y là một thần tiên không ưa buôn chuyện.
Đáng trách là phải tới khi vị thứ phi Tổ Cầm trong Thiên Cung phái một tiên nga tới Thanh Khâu nhà ta hai, ba lần thúc giục mời Dạ Hoa, ta mới ngộ ra được điều này.
Thành thực vì Mê Cốc, nên ta chưa bao giờ có may mắn được gặp tiên nga kia.
Chỉ nghe đám tiểu tiên được chứng kiến cảnh náo nhiệt lúc đó cười hi hi ha ha kể lại, tiên nga đó xiêm y tha thướt, lộng lẫy sang trọng, nhưng nét mặt, hành vi thì chẳng ra sao. Mê Cốc ngăn ả ta ở cửa cốc Thanh Khâu, ả lại vô cùng kiêu ngạo nói với Mê Cốc: “Nương nương nhà ta cũng không phải là người không dung thứ cho kẻ khác, huống hồ còn là đế hậu tương lai. Nương nương sai ta tới, cũng là có lòng tốt, thượng thần Bạch Thiển chưa cùng thái tử điện hạ cử hành hôn lễ, mà đã sớm tối quấn quýt, đầu gối tay ấp, không hợp tình hợp lý chút nào, đến Thiên Quân năm xưa cũng không như vậy. Đến như công chúa Mậu Thanh được vời lên Thiên Cung cũng bị thái tử điện hạ lạnh nhạt”.
Thanh Khâu vốn là nơi phong tục cởi mở, có con trước khi cưới cũng không phải điều lạ lẵm, huống hồ chỉ là đầu ấp tay gối. Đám tiểu tiên thấy đây đúng là chuyện nực cười, bèn chẳng đợi Mê Cốc cất lời đã đánh đuổi tiên nga đó đi.
Ta ngẫm nghĩ những lời tiên nga đó nói, trừ “sớm tối quấn quýt, đầu ấp tay gối” có hơi quá sự thực ra thì những điều còn lại không hẳn không có lý. Cũng bởi vì không rõ vì sao lần này Dạ Hoa kia lại ở nhà ta lâu đến thế, bèn lấy lý do này để nói với hắn.
Hắn đang mở cửa sổ, đứng trước án thư, vẽ tranh hoa sen trong đầm, nghe ta nói vậy liền nhíu mày đáp: “Ta nghĩ nàng ở đây thì dọn đến ở chổ của nàng, chỉ có nàng mới là vợ của ta, người xung quanh có thể quản được hay sao?”.
Ta đờ người ra, hắn nhắc đến, mới nhớ ra, Dạ Hoa đứng trước mặt ta, đúng là phu quân mà Thiên Quân đã hứa gả cho ta. Kém ta hẳn những chin vạn tuổi, haizz, vị phu quân này thật là…
Ta thở dài một tiếng, trịnh trọng nói: “Nếu như ta cũng thành hôn đúng tuổi, thì bây giờ cháu ta cũng bằng tuổi ngươi rồi”.
Cánh tay đang cầm bút của hắn run run, ta liếc nhìn trang giấy Tuyên trên mặt bàn, đúng thực là bút pháp tuyệt diệu, bút pháp tuyệt diệu.
Hắn trầm ngâm không nói, đặt bút xuống rồi chăm chú nhìn ta, ánh mặt cực kỳ lạnh lung.
Ta cười kha “ha ha” hai tiếng, vội vã chuyển đề tài: “Nghe tiên nga kia nói, ngươi đã mời câu chúa Mậu Thanh của Đông Hải lên Thiên Cung?”
Chuyển sang chủ đề này xem ra lại càng không ổn.
Ta vốn nghĩ rằng đàn ông sẽ thích bàn về nữ giới. Năm đó khi ta là Tiểu Thập Thất trên núi Côn Luân, mỗi lần đại sư huynh tức giận, cùng huynh ấy bàn luận về nữ thần tiên xinh đẹp nhà ai đó, thì sẽ hóa giải được cơn giận ấy. Nhưng nào nghĩ ra giờ đây ta đã không còn là Tiểu Thập Thất với thân hình nam giới trên đỉnh Côn Luân ngày nào. Đúng lá đám nam thần tiên thích bàn luận về các nữ thần tiên, nhưng sẽ không chịu cùng một nữ thần tiên bàn luận về một nữ thần tiên khác. Như thế này, quả là ta có đường đột.
Ai biết được lòng dạ đàn ông như kim đáy bể, mà đây còn là Dạ Hoa sâu sắc khôn cùng, hắn lạnh lung nhìn ta một cái, lại cầm cây bút lên chấm mực, khé miệng nhếch lên kéo thành một nụ cười, nói: “Nàng hãy đứng bên cửa sổ đi, đúng, đứng trước sập trúc, haizz,