Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2358 lượt.
nên nằm xuống, tóc xỏa ra một chút, tạo dáng thanh tân an nhàn một chút”.
Ta u u mê mê làm theo lời hắn xong, mới nghĩ ra hóa ra hắn muốn vẽ một bức tranh tặng ta.
Còn phải nằm trên sập trúc này bao lâu nữa đây, ta bèn diễn tư thế “Giấc xuân Hải Đường”, im lặng không nói gì nữa.
Hắn hớn hở vẽ một lát, đột nhiên nói: “Mậu Thanh sống chết không chịu lấy nhị hoàng tử của Tây Hải, nàng ấy chăm sóc cho ta và A Ly đã lâu, ta mới đưa nàng ấy lên Thiên Cung làm tỳ nữ. Đợi bao giờ nàng ấy nghĩ thông suốt, thì sẽ đưa nàng ấy quay về”.
Ta ngẩn ngơ một lát, chẳng ngờ hắn lại nói ra đều này.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng khôn xiết, thong thả nói: “Còn gì muốn nói với ta, nàng cứ nói hết đi”.
Ta vô cùng cảm kích: “Tay ta tê rồi, có thể đổi sang tư thế khác được không?”
Hắn cười một tiếng, lại vẽ them vài nét: “Tùy nàng”.
Cuối cùng ta nằm trên sập trúc ngủ thiếp đi mất.
Khi tỉnh giấc trời đã nhá nhem tối. Trên người còn đắp một chiếc áo khoác màu đen, giống như của Dạ Hoa, còn hắn thì không biết đã đi đâu.
Sinh nhật của cục bột nhỏ
Sáng sớm hôm sau, ta bò từ trên giường xuống, rửa mặt mũi rồi lấy nửa tách trà đặc, vừa uống vừa vừa nhìn ra ngoài cửa động, đợi Dạ Hoa đến cùng ta đi dạo trong rừng. Cũng không biết có phải do hắn bị nghiện hay không, mà tinh mơ hôm nào cũng phải đi dạo quanh động Hồ Ly một vòng, còn sống chết kéo ta đi, khiến ta khổ sở muôn phần.
Quanh động Hồ Ly nào có cảnh gì đẹp đẽ, chẳng qua chỉ là mấy cánh rừng trúc, mấy con suối trong, đi một, hai lần còn chấp nhận được, đi thêm mấy lần không khỏi phát chán. Nhưng đã đi suốt mười ngày nửa tháng, hắn vẫn hang hái không biết mệt mỏi, khiến ta vô cùng khâm phục.
Vừa thong thả bước tới cửa động, mới biết trời đang đỗ mưa. Ta cố hắng kìm chế cơn giận, đặt tách trà lên trên chiếc bàn bên cạnh, vui vẻ quay về phòng tiếp tục vùi đầu đi ngủ.
Khi mới hơi hơi buồn ngủ, thì cảm giác có tiếng bước chân.
Chung quy bản thượng thần cũng đã từng có hai vạn năm sống như đàn ông, thuần thục tự nhiên có thừa.
Ta chắp hai tay, đáp lễ với hắn, cười nói: “Khách sáo quá”.
Lần này, nơi mà ba kẻ thần tiên già, thần tiên thanh niên và thành tiên nhóc con chúng ta chọn xuống là một thị trấn khá phồn hoa.
Suốt dọc đường đi cục bột nhỏ líu lo liên hồi, nhìn thấy gì cũng cảm thấy mới mẻ, thể diện của Thiên tộc bay biến đâu mất. Dạ Hoa cũng không hề gò ép nó, chỉ cùng ta đi chầm chậm theo sau, mặc kệ nó vui vẻ nhảy nhót.
Khu chợ ở phàm giới này quả thực náo nhiệt hơn cả Thanh Khâu.
Ta cầm quạt phe phẩy, đột nhiên nhớ ra liền hỏi Dạ Hoa: “Sao hôm nay lại có hứng thú đến phàm giới thế? Ta nhớ tinh sương hôm qua, tiên quan Ca Quân đã ôm tới một đống công văn, nhìn nét mặt của y, có lẽ không phải là văn thư bình thường”.
Hắn liếc ta một cái: “Hôm nay là sinh nhật của A Ly”.
Ta “ồ” lên, rồi gập cái quạt “phạch” một tiếng, nghiêm túc nói: “Ngươi cũng thật vô ý, chuyện lớn thế này, sao không nói sớm với ta một tiếng. Bây giờ trong tay ta chẳng có đồ gì quý, cục bột gọi ta là mẫu thân, sinh nhật nó, ta chẳng chuẩn bị được đại lễ gì, sẽ bị người ta chê cười là lòng dạ sắt đá”.
Hắn hỏi rất tự nhiên: “Nàng định tặng nó cái gì? Dạ minh châu ư?”.
Ta kinh ngạc: “Sao ngươi biết?”.
Hắn nhíu mày cười: “Mấy lão thần tiên trên Thiên Cung mỗi khi yến ẩm, đã vô ý nói đến cái tật tặng lễ vật cùa nàng. Nghe nói đã nhiều năm qua tật ấy vẫn không đổi, nàng tặng lễ vật xưa nay đều là dạ minh châu, tiểu tiên thì tặng viên nhỏ, lão tiên thì tặng viên lớn, quá công bằng. Ta luôn coi dạ minh châu là thứ vô cùng quý giá, nhưng A Ly còn nhỏ lại không ý thức được giá trị, nàng tặng cho con cũng bằng không, chẳng thà hôm nay dẫn nó đi chơi một ngày, để nó vui vẻ còn hơn”.
Đưa tay sờ sờ mũi, cười khan “ha ha” một hồi: “Ta có một viên minh châu cao bằng nửa người, từ xa nhìn lại như một vần trăng nhỏ, nếu đem tới điện Khánh Vân của cục bột nhỏ, điện Khánh Vân sẽ còn sáng hơn cả phủ đệ của Mão Nhật Tinh Quân. Đó là viên độc nhất vô nhị khắp bốn bể tám cõi…”.
Ta đang nói rất cao hứng, chẳng ngờ bị kéo mạnh một cái, ngã dúi dụi vào lòng hắn. Bên cạnh, một cỗ xe ngựa sầm sập lao vút qua.
Đầu mày Dạ Hoa khẽ nhíu lại, đôi ngựa gióng phía trước cỗ xe đột nhiên khựng lại, khua vó hí vang một chặp, cỗ xe bánh bằng gỗ theo đà trượt như bay liền dựng lên. Phu xe bị ngã từ trên ghế ngồi xuống đất, lau mồ hôi nói: “Ông trời phù hộ, hai con ngựa điên này đã dừng lại rồi”.
Cục bột nhỏ vừa nãy còn luôn chạy lên trước, lúc này đây chui ra từ phía dưới bụng ngựa, trong lòng còn ôm một cô bé con đang khóc òa. Vì cô bé đó còn cao hơn cục bột nhỏ một cái đầu, nên nhìn qua giống như bị nó túm eo kéo đi.
Giữa đám người đột nhiên có một người phụ nữ bước ra, một tay giằng lấy cô bé trong tay cục bột nhỏ, khóc bù lu bù loa: “Làm mẹ sợ chết đi được, làm mẹ sợ chết đi được”.
Cảnh tượng ấy chẳng hiểu sao lại thấy thật quen, trong đầu ta đột nhiên lóe lên gương mặt của mẹ ta,