XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.

mặt của ta đi lột da róc gân được”. Nói đoạn, ta bèn dùng hết sức bắt ấn già, niệm chú, một đạo hào quang trắng lóa lên, Huyền Nữ ngây ra nhìn ta.
Ta cúi xuống vỗ vỗ lên mặt ả, rồi rút một chiếc gương từ trong tay áo ra đưa cho ả, vẫn may, chiếc gương này chưa bị máu vấy bẩn, vẫn còn rất sáng. Ta nhẹ nhàng nói với ả: “Ngươi xem này, khuôn mặt của ngươi bây giờ không phải rất tốt sao? Đây mới là dung mạo nguyên bản của ngươi, phải nhỡ kỹ đấy nhé”.
Ly Kính đứng bên lẩm bẩm: “Sao lại thế này, sao lại thế này…”.
Huyền Nữ bỗng thét lên một tiếng, khiến ta quay lại về phía sau nhìn, ả đang móc hai tròng mắt của mình, nói lảm nhảm: “Không, không, không, ta không phải thế này, ta không phải thế này”.
Khuôn mặt đẫm máu của ả trông hơi đáng sợ.
Ly Kính vẫn thất thần.
Ta lắc đầu than: “Rõ ràng khả năng chịu đựng quá kém mà”. Rồi ta quay đầu lại nói với Dạ Hoa: “Thực ra ta thấy dáng vẻ nguyên bản của ả cũng là một giai nhân thanh tú rồi”.
Lời bình vừa dứt, cổ họng đã ngòn ngọt, khóe miệng lại rỉ máu.
Ánh mắt Dạ Hoa tối sầm lại, ôm lấy ta rồi nói với Ly Kính: “Quỷ Quân Ly Kính, ngươi tự định liệu đi”. Rồi hắn quay sang thì thầm bên tai ta: “Thiển Thiển, nàng còn trụ được không?”. Ta nghĩ một lát rồi lắc lắc đầu. Ánh mắt trước mặt ta chợt bừng lên dịu dàng vô hạn, ta dần dần ngủ thiếp đi.






Vạn tuế già nở ra sen tịnh đế
Khi ta còn học nghệ ở núi Côn Luân, quy củ trên núi tương đối nghiêm khắc. Buổi sáng, khi chưa tới giờ thìn đã phải thức dậy học bài, buổi tối không quá giờ Tý là phải tắt đèn đi ngủ.
Vì ta và đại sư huynh đi chơi loanh quanh, đợi sư phụ ra ngoài, thi thoảng cũng có thể lén trốn một buổi học, ngủ nướng thêm một canh giờ, đến cuối giờ Tỵ mới dậy. Nhưng nhiều lắm cũng chỉ là cuối giờ Tỵ mà thôi. Thói quen được nuôi dưỡng trong nhiều năm, tuy nay ta đã rời khỏi sư môn bảy vạn năm nhưng vẫn nhớ. Cho dù ngày đông người có lười nhác, cũng không thể nằm trên giường quá giờ Tỵ được. Thế nên, dù ngày hôm qua ta cực sung sướng đến làm loạn một trận ở cung Đại Tử Minh, đầy mình thương tích, chân tay đau nhức đến mức đầu óc tê buốt, đến giờ Thìn ta vẫn tỉnh dậy. Nhìn thấy mình đang nằm trên chiếc giường lớn chạm trổ hoa ở động Hồ Ly là ta thấy an lòng rồi.
Hôm qua, ta ngất cũng khá đúng lúc, còn chưa nhìn thấy Dạ Hoa mang ba người bọn ta - Mặc Uyên, cục bột nhỏ và ta ra về, nhưng với tu vi của hắn thì làm việc đó cũng đâu khó.
Mê Cốc xưa nay vốn nhanh nhẹn, hẳn là đã đem tiên thể của Mặc Uyên về động Viêm Hoa, nhưng không biết tư thế lão đặt có phải là tư thế Mặc Uyên hay nằm ngủ không. Ta không an tâm lắm, bèn giở chăn dậy đi xem sao.
Khi Tất Phương còn là vật cưỡi của tứ ca, chúng ta đối xử với nhau rất tốt, hắn còn chở một mình ta đến rừng đào mười dặm ăn đào mấy lần, uống rượu mấy bận. Sau này không biết vì duyên cớ gì mà không chịu chở ta nữa.
May mà hơn một ngàn tám trăm năm sau ta mới biết được nguyên nhân.
Đại khái là hắn thích Phượng Cửu, Phượng Cửu lại quấn quýt bên ta, cho nên hắn mới đâm ra có chút hiềm khích với ta.
Hắn ghen tuông như vậy thực vô lý, ta với hắn đâu phải quen biết sơ sơ, vậy mà hắn lại quá nhỏ mọn, dường như mỗi ngày không cãi nhau với ta hai câu thì không sống được.
Cho nên sau khi hắn đi, ta mới được sống những ngày yên ổn.
Cửa sổ đang mở toang, ánh sáng tuy không gắt, nhưng mắt ta vốn không tốt, bị hoa mắt đến buốt nhói. Tất Phương vội vàng chạy tới nói: “Ta khép cửa lại nhé?”.
Ta giật mình trước sự khiêm nhường và dịu dàng của hắn, mũi “hừ” một tiếng.
Hắn đóng cửa sổ lại, rồi lại vân vê mép chăn của ta, dựa bên giường một lát, rồi lại thân mật hỏi ta có uống nước không. Đến Mê Cốc cũng chẳng chu đáo, tỉ mỉ được như thế.
Ta cũng hơi khát, nhưng hành vi của Tất Phương lại khiến lòng ta nghi hoặc, đợi hắn đi rót trà, trong lúc hoang mang ta cũng hơi hiểu ra.
Ta rầu rầu, cười hỏi: “Tứ ca? Có phải tứ ca không? Vì muội đánh nhau nên pháp lực suy yếu, không nhận ra nổi phép biến hóa, nên huynh hóa Tất Phương để trêu muội. Hi hi, dáng vẻ hóa giống lắm, nhưng tính cách lại diễn không giống, huynh chưa thấy dáng vẻ Tất Phương lúc nóng lúc lạnh với muội thường ngày…”.
Bóng người đang rót trà dừng lại. Hắn quay đầu, thần sắc phức tạp: “Ta không có biến hóa, ta thực sự là Tất Phương, thượng thần cùng điện hạ đi Tây Hải giải quyết công chuyện rồi, một mình ra ở rừng đào cũng thấy chán, nên tới đây thăm nàng”.
Ta ngây ra, khóe môi giật giật mấy cái, gượng cười: “Ha ha, loài chim bay các ngươi tính lạnh, vốn trời sinh đã không giống loài thú chạy chúng ta, ta nói như thế, người chớ để trong lòng, chớ để trong lòng nhé…”.
Nét mặt hắn nhìn không ra là mừng hay giận, đoạn rót trà rồi đỡ ta uống ai ngụm, nhìn ta im lặng hồi lâu, bỗng nói: “Nếu lúc đó ta ở bên cạnh nàng, liều hết tu vi của ta quyết sẽ không để chúng chạm đến một sợi long tơ của nàng”.
Ta cười cười: “Đều là ở động Hồ Ly mà ra cả, đó là tự nhiên, đó là tự nhiên, Tất Phương, bao giờ ngươi h