Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

ân cũng muốn hỏi cung Đại Tử Minh của ngươi, chuyện này là như thế nào?”.
Ta quay đầu nói với Dạ Hoa: “Câu này ngươi đã hỏi sai đối tượng rồi, vương hậu Huyền Nữ mới là người cướp sư phụ ta và con trai ngươi, ngươi nên hỏi vương hậu của Quỷ Quân mới phải. A cục bột nhỏ tạm thời không sao, ngươi cũng chớ nên lo lắng”.
Dạ Hoa dịu dàng đáp: “Đó cũng là con trai nàng”.
“Đúng thế, cũng là con trai ta”.
Ly Kính kinh ngạc kêu lên: “Con trai?”. Ta gật đầu. Ánh mắt hắn trở nên u ám: “Nàng…” một hồi mà không nói lên lời rồi lại quay sang nhìn Huyền Nữ, Dạ Hoa cũng nhìn Huyền Nữ, ta thấy họ đều nhìn Huyền Nữ bèn cũng cùng nhìn Huyền Nữ.
Viên minh châu trong tay ả đã bị Dạ Hoa đánh tan, ả đang quỳ trước mặt quan tài băng của cục bột nhỏ, nhìn thấy Ly Kính nhìn mình, ánh mắt trở nên hoảng loạn: “Bệ hạ, bệ hạ, con trai của chúng ta cuối cùng có thể quay về rồi. Chàng xem, thiếp đã tìm cho nó một cơ thể tốt biết mấy. Thiếp biết rằng cơ thể của Mặc Uyên có ích cho con trai của chúng ta, ban đầu con tiện nhân Bạch Thiển đến cung Đại Tử Minh mượn chàng ngọc hồn, chàng nên đưa cho nó. A, nhưng không ngờ rằng, không có ngọc hồn mà ả vẫn có thể nuôi cơ thể Mặc Uyên được tốt thế này. Bệ hạ, ngày xưa chàng đố kỵ với Mặc Uyên, từ bây giờ về sau chàng sẽ không phải thế nữa, hắn sắp thành con trai của chúng ta rồi…”.
Ly Kính quát lớn: “Câm miệng”
Huyền Nữ hoang mang: “Bệ hạ, lẽ nào thiếp đã nói sai, khi xưa chàng không muốn cho con tiện nhân Bạch Thiển mượn ngọc hồn, không phải vì đố kỵ với Mặc Uyên sao? Nhưng bây giờ hắn sắp thành con trai của chúng ta, a, đúng rồi, chàng vẫn không biết con tiện nhân Bạch Thiển là ai, Bạch Thiển ở Thanh Khâu, chính thần quân Tư Âm năm xưa đó…”.
Tay của Dạ Ha rúng động.
Ta tách ra khỏi lòng Dạ Hoa, cầm quạt Côn Luân bước ra khỏi tiên chướng, cười nhạt, nói: “Huyền Nữ, ngươi thử nhục mạ sư phụ ta một câu nữa, thử nhục mạ ta một câu nữa, tiên thể của sư phụ ta tôn quý không gì bằng, nhận máu tim của ta suốt bảy vạn năm đến bây giờ, e rằng con trai ngươi nhận không nổi đâu”.
Ly Kính quay phắt người lại, hai mắt đỏ ngầu, tiến lên mấy bước đến trước mặt ta: “Máu tim, nàng muốn nói…”.
Ta lùi lại phía sau một bước, căm hận nói: “Sao khi đó Quỷ Quân ngươi lại nghĩ rằng không có ngọc hồn của ngươi thì ta không giữ được sư phụ chứ? Những gì Huyền Nữ nói, Quỷ Quân nghe rõ rồi chứ? Bạch Thiển ở Thanh Khâu là một con hồ ly trắng chín đuôi, máu tim của hồ ly trắng chín đuôi thì có công dụng gì, ngươi có thể đi hỏi vương hậu của ngươi”. Ta chỉ vào lồng ngực của mình, mũi kiếm của Quỷ tướng Hộc Na còn găm bên ngực trái, ta cười gằn: “Khi đó, tiên thể của sư phụ thương thế trầm trọng, mỗi đêm cần một bát máu tim, uống liền một tháng, cơ thể ta sau trận chiến cũng gánh bao thương tích, hàng đêm lấy máu tim mình nuôi sư phụ, căn bản chẳng thể trụ đến ba tháng, ngỡ rằng ta với ngươi vốn còn chút tình huynh đệ, mới mặt dày đến cung Đại Tử Minh của ngươi để cầu ngọc hồn, lúc đó, Quỷ Quân Ly Kính, ngươi nói gì với ta?”.
Hắn nghẹn giọng đáp: “A Âm, khi ấy ta không biết nàng bị trọng thương, A Âm, ta không biết, ta không biết…”.
Ta lau những giọt nước mưa đọng trên mặt, chỉ vào cỗ quan tài của Mặc Uyên cười nói: “Ngươi có biết ta làm thế nào để mỗi đêm lấy máu tim trong liền ba tháng không? Bây giờ, nếu nói Bạch Thiển ta vẫn còn là một thiện thần, thì chỉ vì ta còn một trái tim biết tri ân báo thù, sư phụ dạy dỗ ta hai vạn năm, luôn cứu ta trong lúc nguy nan, nếu không báo đáp ơn tình này của người, Bạch Thiển ta sao xứng với hai chữ thượng thần? Coi như ta kém cỏi, khi ấy liên tục lấy máu tim mình trong bảy đêm, thì không còn biết gì nữa, nếu như không phải mẹ ta đến kịp, độ cho ta một nửa tu vi của bà, thì thượng thần Tư Âm đã mất tung tích như truyền thuyết rồi. Ngươi còn nhớ những gì ta nói khi xưa không, không đội trời chung với cung Đại Tử Minh các ngươi? Bây giờ, ta nể tình giao hảo giữa Thần tộc và Quỷ tộc khó khăn mới xây đắp được, không đối địch với cung Đại Tử Minh các ngươi nữa, ngươi vẫn còn tưởng rằng ta sợ các ngươi ư?”.
Sắc mặt Ly Kính lạnh lẽo thê lương.
Vì nói những lời vừa nãy quá mất sức, lại thêm toàn thân bị thương, lúc đó không cảm thấy gì, bây giờ dừng lại thở hổn hển, cảm thấy đau đớn không chịu được. Rất tốt, cơn đau này cũng trong chốc lát thôi.
Ta nén ho mấy tiếng, Dạ Hoa vội chạy đến đỡ ta, ban nãy ta nói chuyện cũ với Ly Kính, không chú ý hắn đã cứu Mặc Uyên và cục bột nhỏ trong quan tài băng ra, đang dùng tiên khí hộ thể, rồi đặt họ ở đằng sau hắn. Nhìn hắn quả rất giống Mặc Uyên, từ kiểu tóc cho đến trang phục, ngoài sắc mặt Mặc Uyên nhợt nhạt ra, hai người gần như chẳng có điểm gì khác biệt.
Ly Kính vẫn nhìn ta chằm chằm, hồi lâu mới nói: “A Âm, không phải như thế, hôm đó, sau khi nàng đi, ta đã tìm nàng rất lâu, suốt bảy năm ta chưa ngừng tìm nàng. Sau này ta đã nghĩ rất nhiều, A Âm, Huyền Nữ nói đúng, hôm đó ta không cho nàng ngọc hồn là vì ta biết nàng sẽ dùng nó cứu sư phụ, ta đố kỵ hắn, A Âm, ta thực sự chưa bao giờ quên nàng”.
Câu n


80s toys - Atari. I still have