Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.

biết được chuyển đến từ lúc nào, một cỗ lớn, một cỗ nhỏ, nằm trên cỗ lớn là Mặc Uyên, nằm trong cỗ nhỏ là cục bột nhỏ. Trước mắt ta chỉ có một màu đỏ ngầu, nhưng trong máu đó vẫn gắng nhìn ra được gương mặt nhợt nhạt của Mặc Uyên.
Ta dừng bước chân. Chiếc quạt rơi xuống đất. Ta nổi giận đùng đùng, quát: “Ngươi đã làm gì A Ly?”.
Ả vẫn run rẩy nhưng đã cố gắng trấn tĩnh hơn, đứng dựa vào quan tài băng, nói: “Giờ nó chỉ ngủ thiếp đi thôi, nhưng nếu ngươi tiến lên bước nữa, ta không dám đảm bảo nó sẽ không sao đâu”.
Ta nhìn ả trừng trừng, dường như máu trong khóe mắt chảy ra càng nhanh hơn.
Ả cười khoái chí: “Mau nhổ lưỡi kiếm ở ngực ngươi ra, rồi lấy chiếc quạt trong tay dâng cho ta”.
Ta không đáp, tiếp tục nắm chặt chiếc quạt tiến tới.
Ả hoảng loạn, gào lên: “Ngươi không được lại đây, ngươi mà dám bước tới ta sẽ đâm nó một nhát chết tươi”.
Quả nhiên, trong tay ả có một con dao.
Ta nhếch mép cười, nói: “Hôm nay bước vào cung Đại Tử Minh này, ta đã không muốn đi ra, ngươi giết nó đi. Ngươi giết nó, ta sẽ giết ngươi báo thù cho nó, chắc nó cũng vui vẻ lắm. Ta giữ Mặc Uyên bảy vạn năm, người chẳng trở về, ta cũng sống hoài sống phí, nếu như A Ly sợ ra đi một mình, ta sẽ đi cùng với nó. Ngươi và ta sống lâu như vậy trên đời, cũng đã thấu hết lẽ tử sinh rồi”.
Ả bắt đầu nói năng lung tung, hoảng loạn hét lên: “Ngươi điên rồi, ngươi điên rồi”.
Ta lau vệt máu tươi chảy nơi khóe mắt, cảm thấy mình cũng hơi điên, nhưng cũng không đến mức quá điên. Con người trước mặt này, ả làm nhục tôn sư của ta, làm hại người thân của ta, hôm nay không chém được ả bằng quạt Côn Luân, sao ta có thể nuốt được cục tức này?
Hễ quạt Côn Luân Ngọc Thanh mà nổi giận thì chấn động chín châu. Hôm nay nó đã uống đủ máu, hưng phấn vô cùng. Trên đỉnh cung Đại Tử Minh sấm chớp chói lòa, mưa trút xối xả rửa mặt đất đầy máu thành một dòng sông đỏ máu. Huyền Nữ nén giọng kêu lên: “Ngươi không thể giết ta. Ngươi giết ta, bệ hạ sẽ san bằng Thanh Khâu nhà ngươi, sao ngươi dám để liên lụy đến con dân của mình?”.
Ta cười nhạt: “Lúc đó chúng ta đều chết rồi, người chết còn quản chuyện sau này làm gì?”.
Huống hồ con dân của Thanh Khâu tuy không thiện chiến nhưng cũng khop6ng phải là không biết chiến đâu, Ly Kính muốn san bằng Thanh Khâu e là cũng chẳng dễ.
Nghĩ tới đây, ta buộc phải bổ sung thêm đôi câu: “Nếu ngươi thực sự lo lắng những chuyện sau này, chẳng bằng hãy lo lắng thái tử của Thiên tộc sẽ san bằng Quỷ tộc các ngươi. Lần này ngươi bắt con trai của hắn về, còn định giết con trai duy nhất của hắn, với cá tính của hắn, chắc chắn Quỷ tộc sẽ bị san bằng”.
Ả hình như không có phản ứng, ta cũng không định đợi ả phản ứng lại, quạt Côn Luân đã tích đủ sức mạnh, trong ánh chớp lóe lên, từ tay ta nó vọt lên rất nhanh, bỗng có một bóng người vọt lên chắn trước mặt Huyền Nữ, xoay ngược hướng tấn công của quạt Côn Luân bắn về phía ta. Huyền Nữ hoảng sợ túm lấy tay áo người kia, run rẩy gọi bệ hạ.
Quạt Côn Luân dùng sức đủ để giết người, bay đi quá nhanh, lại bị chặn lại nên chiều về còn mạnh hơn, vừa nãy ta dùng hết sức, thực sự không còn sức né tránh, đành cắn răng nhắm mắt, có thể hy sinh dưới binh khí của mình, kiếp này ta sống cũng không uổng. Nhưng đúng lúc nhắm mắt ta lại bị kéo mạnh sang một bên. Ta quay đầu sang nhìn người đang ôm mình, Dạ Hoa ơi Dạ Hoa, ngươi bấm giờ để đến sao, nếu ngươi đến sớm một khắc, thì ta đâu đến nỗi bị thương đến mức này.
Sắc mặt Dạ Hoa xanh tái, trong đôi mắt vốn luôn trầm tĩnh cháy lên lửa giận bừng bừng, cắn chặt môi, nữa thân người trên cứng lại, gấu tay áo của trường bào đen tuyền vốn màu trắng, đã bị máu ta nhuộm đỏ tươi. Mưa giận gió gào do quạt Côn Luân gây nên bị ngăn ngoài tiên chướng, những hạt mưa lớn gõ lên tiên chướng, chảy thành một màn mưa mù dày đặc. Hắn đưa tay sở lên vết máu gò má ta, khẽ hỏi: “Thiển Thiển, là ai làm nàng bị thương thế này?”.
Ta đáp: “Kẻ làm ta bị thương đều bị ta chém chết, còn có một kẻ chưa bị chém chết vừa rồi đang chuẩn bị chém, thì bị phu quân của ả cản lại, ai da, ngươi thả lỏng một chút đi, toàn thân ta ê ẩm lắm”.
Ly Kính đang ôm Huyền Nữ phía đối diện toàn thân rúng động, trợn hai mắt lên nhìn, cười nói: “Thượng thần Mặc Uyên”.
Hóa ra là nhầm Dạ Hoa là Mặc Uyên.
Ta gượng nói với Ly Kính: “Không ngờ nhanh như vậy đã lại gặp nhau, Quỷ Quân cao thủ, suýt chút nữa thì lão thân mất mạng dưới tay Quỷ Quân rồi”.
Hắn buông Huyền Nữ ra, bước gấp đến trước mặt ta, nhưng lại bị tiên chướng của Dạ Hoa chắn, nên không thể đến gần. Toàn thân ta lúc này đau đớn khôn xiết, xem ra hắn đang nhìn rất kỹ để phân biệt.
Sau phép triệu hoán, quạt Côn Luân đã quay về tay ta, ta ngợi khen: “Vương hậu của Quỷ Quân quả nhiên rất lợi hại, trận ác chiến bảy vạn năm trước lão thân cũng chưa bị ép đến mức này, hôm nay đã được thụ giáo rồi”.
Sắc mặt của Ly Kính còn nhợt nhạt hơn ta mấy phần, hắn nghi hoặc nói: “A Âm, thái tử điện hạ? Chuyện, chuyện này là thế nào?”.
Dạ Hoa đang nhẹ nhàng ôm ta liền trầm giọng đáp: “Quỷ Quân Ly Kính, bản qu


Old school Swatch Watches