Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2406 lượt.

i qua đường, chớ nên gặp nhau nữa”. Nói rồi cáo từ rời đi.
Ra khỏi đám mây mù, Dạ Hoa đang đợi ta ở phía trước không xa, nói: “Rõ ràng là những lời ngọt ngào, sao nàng nói ra lại khiến người ta đau lòng đến vậy”.
Ta chỉ gượng cười với hắn.






Hai ngày chơi trên Thiên Cung
Đến Nam Thiên Môn, không nhìn thấy thiên tướng canh cổng đâu cả, chỉ nhìn thấy mấy con hổ đang ngủ gà gật, long da vằn vện sáng bóng, vừa nhìn đã biết là linh vật có tu vi phi phàm.
Ta gõ gõ quạt, cười nói: “Nếu là lối vào Thanh Khâu chỗ ta, tốt xấu gì còn có Mê Cốc trấn giữ. Ba mươi sáu đại la thiên giới nhà ngươi sao lại để mấy con hổ giữ cổng thế này?”.
Dạ Hoa cau mày: “Hôm nay Thái Thượng Lão Quân mở đàn giảng đạo, có lẽ họ đến pháp hội chỗ Lão Quân rồi”. Rồi quay sang cười lạnh, nói với ta, “Nghe nói lúc ở phàm giới giúp Nguyên Trinh vượt qua số kiếp, Thiển Thiển nàng thường đàm luận về đạo với Nguyên Trinh, chắc là đạo căn thâm hậu. Đã bao năm nay Lão Quân giảng đạo không có đối thủ, một mình đứng ở ngôi cao vòi vọi khó tránh khỏi cô đơn, lần này nàng lên trời, hay là tranh luận với ngài một phen xem sao”.
Ta nuốt nước bọt, cười khan: “Quá khen, quá khen”.
Ta hoang mang hỏi: “Sao cơ?”.
Hắn cau mày, một tay ôm ta, men theo bức tường vừa chỉ rồi nhảy một cái vào trong sân.
Trong lúc nhảy, trong lòng ta trào dâng một cảm giác thật khó nói nên lời, hóa ra trên Cửu Trùng Thiên này, vào nhà không nên qua cổng chính, mà đều nhảy qua tường sao?
Dạ Hoa phủi tay áo, bắt gặp vẻ mặt của ta, bối rối cười nói: “Nếu đi cổng chính thì sẽ làm kinh động mọi người, ồn ồn ào ào khiến người ta chán ghét, chẳng thà nhảy tường còn tiện hơn”.
Trong đầu ta lóe lên một ý nghĩ, ta lấy chiếc quạt gõ nhẹ lên vai hắn, nói: “Hôm nay chúng ta đi sớm, còn chưa tới giờ tiên quan Ca Quân đem công văn tới, có phải ngươi quên nhắc Ca Quân hôm nay không cần mang công văn tới Thanh Khâu, để hắn đi uổng công một chuyến? Nếu đi từ cổng chính vào sẽ kinh động đến tiên quan Ca Quân, đúng là hơi phiền phức mà. Ha ha, nói ra, hôm qua lúc chúng ta về động cũng hơi muộn, công văn tích trữ mấy ngày, xem ngươi phê thế nào?”.
Hắn cừng họng, mặt hơi đỏ, phẩy tay áo ngượng nghịu ho một tiếng.
Ta luôn lo rằng Dạ Hoa có hơi già trước tuổi, mới có năm vạn tuổi mà nhìn còn uy nghiêm trầm tĩnh hơn cả Đông Hoa, đến hôm nay mới để lộ thần sắc chỉ thiếu niên mới có kia, ta phe phẩy chiếc quạt, đắc ý vô cùng.
Nơi Dạ Hoa ở là Tử Thần điện, bên cạnh là Khánh Vân điện của cục bột.
Chẳng qua ta chỉ ở lại Cửu Trùng Thiên có hai, ba ngày, lúc đến đã âm thầm lại chẳng viện đến danh hiệu thượng thần, đương nhiên không thể bắt Dạ Hoa khua chiêng gõ trống sắp đặt một tẩm điện riêng cho ta. Đang định khiêm tốn đề nghị với hắn, hai ngày này cho ta ở bên Khánh Vân điện của cục bột là được rồi, hắn đã dẫn ta vào trong một tòa nhà riêng.
Ngẩng đầu nhìn lên, bên ngoài cửa sân treo một tấm hoàng phi lớn, khắc bốn chữ triện: “Nhất Lãm Phương Hoa”.
Ánh mắt của Dạ Hoa sáng rồi lại tối, nói: “Đây là nhà của nàng”.
Ta phe phẩy quạt, trầm ngâm một lát, cảm thấy trên trời quả nhiên phô trương hơn hạ giới. Khi ta xuống trần giúp Nguyên Trinh lịch kiếp, vì là bề trên, mới được sắp xếp cho một căn nhà nhỏ. Lần này chỉ là lên trời ở hai, ba ngày, lại có thể được phân một tòa nhà lớn, một người là tiên đế một người là vua, đều là vua chúa, sao khí độ khác nhau một trời một vực.
Ta cảm thán một hồi, rồi đẩy cửa bước vào.
Kinh ngạc kêu lên, cánh cửa màu đỏ son vừa mở ra, hoa đào đầy sân, hoa đào đầy sân. Từ bên ngoài nhìn vào, khắp nơi đều là sắc hoa đỏ thắm.
Ta ngẩn ngơ, ấp úng nói: “Hóa ra ngươi đem ta lên đây là để trông vườn Bàn Đào của Thiên Hậu”.
Sắc mặt Dạ Hoa cứng đờ, khóe miệng giật giật, nói: “Vườn Bàn Đào rộng bao nhiêu, nàng tưởng rằng chỉ bằng mảnh sân này sao? Hoa đào ở đây là do ta trồng từ hai trăm năm trước, đến tận bây giờ mới nở hoa lần đầu”.
Tim ta không biết vì duyên cớ gì mà bỗng nhói lên một cái, chầm chầm bước vào trong sân, dùng chiếc quạt níu lấy một cành hoa đào. Cành hoa đào này diễm lệ, trang nhã biết bao.
Đúng lúc chiếc quạt thu lại, lại nghe thấy tiếng gọi sau lưng: “Nương… nương?”.
Ta quay lại, Dạ Hoa đứng trên một bậc thang cạnh mảnh sân, đôi mắt thấp thoáng ánh lên sau làn tóc đen, nhìn không rõ. Cánh cửa sau lưng hắn có một nữ tử ăn vận giống như cung nga đang đứng, tay trái còn bưng một bình hoa tinh xảo, tay phải vịn chặt vào cánh cổng màu đỏ son, nhìn ta chằm chằm, mắt chớp chớp, hai hàng lệ từ từ trào ra.
Tay ta run lên, mấy cành hoa bị chiếc quạt níu xuống bật lên, cũng rung rung, dường như rụng mất mấy cánh hoa, vương lả tả trên mình ta.
Nữ tử đó đã loạng choạng đi tới, ôm chặt lấy hai chân ta, nghẹn ngào nói: “Nương nương, đúng là người rồi, Nại Nại đã đợi người ba trăm năm, cuối cùng người đã trở về…”. Rồi vừa khóc vừa cười nói với Dạ Hoa: “Chiếc đèn Kết Phách đó quả là thánh vật, nương nương chẳng hề khác trước tẹo nào”.
Ta