XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.




Tình nhen tự thuở nào, mà nồng thắm không hay
Ta đứng ngây dại trong điện hồi lâu, trong lòng bỗng hơi trống rỗng.
Ta dứng dậy đến bên bàn, cầm tách trà nhấp hai ngụm, để thấm ướt cổ họng khô chát, rồi mới loạng choạng bước ra ngoài điện.
Đám tiểu thần tiên bên ngoài đã tản đi già nửa, có lẽ là đi dẫn dường cho Dạ Hoa. Một nửa còn lại đang lao xao đi về hướng cổng của chính cung Thủy Tinh cung.
Cảnh này chắc là lại có khách tới.
Ta rót một cốc trà nguội, chào hỏi người vừa bước vào: “Ô, tứ ca, uống trà này”.
Huynh ấy nhìn ta từ đầu tới chân, bưng ly trà lên uống một hớp, rồi cau mày hỏi: “Rõ ràng là cô nương, sao lại phải giả trai?”.
Ta ngẩng đầu nhìn xà nhà, thành thực đáp: “Là Chiết Nhan làm”.
Huynh ấy phun bắn trà ra ngoài, lấy tay áo lau khóe mép, sắc mặt vẫn không đổi, nói: “Muội như thế này trông rất đẹp”.
Tứ ca thường xuyên tới Tây Hải, đều là tìm Tây Hải nhị hoàng tử Tô Mạch Diệp uống rượu.
Lần này huynh ấy hớt hải đến đây, nghe nói không phải tìm Tô Mạch Diệp uống rượu, mà là để gặp muội muội là thượng thần ta đây.
Ban đầu huynh ấy định cùng Chiết Nhan lên Cửu Trùng Thiên tìm ta, nhưng đã bị Chiết Nhan ngăn lại. Nằm ườn trên giường cả nửa ngày mà chẳng thấy Chiết Nhan quay về, đoán rằng Chiết Nhan đã dắt thẳng ta đến Tây Hải, nên huynh ấy chạy đến đây gặp ta, nhân thể qua chào hỏi Tô Mạch Diệp.
Huynh ấy ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bằng gỗ Thanh Giang, miệng không ngậm cây cỏ đuôi chó như mọi khi nên có lẽ không quen, đầu nghiêng nghiêng, nói: “Chẳng qua huynh đến để xem muội ở Tây Hải có ổn không, haizz, Chiết Nhan làm việc khiến người ta cũng thật an tâm. Nhưng sao sắc mặt muội lại như vậy? Trắng bệch ra, chẳng nhẽ Mặc Uyên quay về lại làm muội không vui sao?”.
Ta ngẩng đầu sờ lên mặt, làm bộ tươi cười nói: “Vui chứ, muội rất vui là đằng khác”.
Huynh ấy lại nhíu mày hỏi: “Thế sao lại mất hồn mất vía thế kia?”.
Ta day day mặt, cười khô khốc: “Chắc tại dùng truy hồn thuật, nên chưa bình thường trở lại”.
Ánh mắt huynh ấy sáng quắc, nhìn ta chăm chú.
Ta lại cười khô khốc: “Lại thêm Dạ Hoa cho muội ăn hai cục tức”.
Tứ ca nói không sai, lần này quả thực ta có chút kinh hồn bạt vía. Nhưng nguyên nhân kinh hồn bạt vía lại không phải là hai câu nói của Dạ Hoa của Cửu Trùng Thiên, mà là những khúc mắc không thể nói rõ ràng bằng một câu vừa nãy trong đại điện. Nhưng nếu nói việc này cho tứ ca hiểu, thì Chiết Nhan, Mê Cốc và cả Tất Phương đều sẽ biết.
Ở cùng Chiết Nhan đã bao lâu, riêng khoản chọc ngoáy đời tư người khác, tứ ca của ta - Bạch Chân đã luyện thành cao thủ, về khoản tung tin đồn nhảm thì lại càng “đỉnh” hơn nữa, vượt xa cả Chiết Nhan.
Ta và Dạ Hoa vì chuyện của cục bột mà cãi nhau kể ra cũng chẳng phải là tin đồn gì, không nói sợ huynh ấy sẽ quấy rầy cả buổi chiều, cũng nên nói qua loa tóm tắt câu chuyện cho huynh ấy nghe. Sau khi đã tính toán xong, ta uống trà cho ngọt giọng, rồi kể hết chuyện trên Cửu Trùng Thiên cho huynh ấy nghe.
Huynh ấy ngả mình trên ghế nhưng tai vẫn dỏng lên chăm chú nghe, đợi ta nói xong, mãi sau mới ngẩng đầu lên nhìn ta cười một cách rất kỳ dị, nói: “Xưa nay muội vẫn luôn cho mình tuổi tác cao, vai vế lớn, cho dù đúng là đám nhỏ chưa hiểu chuyện đắc tội với muội thì muội cũng không chấp nhặt chúng. Nhưng chuyện của muội và Dạ Hoa, về tình thì huynh đứng về phía muội, nhưng về lý mà nói thì huynh thấy Dạ Hoa không sai gì cả. A Ly vẫn chỉ là một đứa trẻ, muội cho nó uống nhiều rượu như vậy, say bảy, tám canh giờ vẫn chưa tỉnh lại, mà muội cũng không cho người báo Dạ Hoa một tiếng. Long tộc bọn họ đánh trận thì rất giỏi, nhưng y thuật thì rất tệ, bỗng nhiên thấy con mình say bất tỉnh nhân sự như thế, làm sao biết được là nó không sao. Muội làm mẹ kế mà cũng chẳng biết đường làm, trong lòng hắn nếu không có chút hoài nghi, thì hắn quả là nhân tài”. Huynh ấy ngừng lại một lát, rồi với tay qua bàn, xoa xoa đầu ta, nói: “Theo tính cách của muội, bình thường gặp phải chuyện này thì cũng chỉ cười xòa cho qua, lần này lại mất hết cả phong độ, lại còn gợi cho thứ phi của hắn, cùng châm chọc hắn. Haizz, thành thực mà nói, huynh rất tán thưởng hành động lần này của muội, nhưng bỏ qua điểm này, liệu hành vi bất thường của muội có phải là do ghen tuông không?”.
Ta ngẩn người, một tia sáng lóe lên trong đầu. Hai ngày từ Thanh Khâu tới Cửu Trùng Thiên, trái tim ta thường vô cớ nhói đau, cũng không khoan dung như mọi ngày, nhìn thấy Tố Cẩm mẫu mực kia là toàn thân khó chịu, không chịu được nửa câu mắng mỏ của cha cục bột nhỏ, hôm nay lại ngẩn ngơ thẫn thờ hồi lâu, hóa ra, là do ta ghen sao? Ta vẫn đang ghen sao? Sao ta lại ghen lâu đến vậy? Ta ghen lâu đến vậy mà chính mình cũng không cảm nhận được sao?
Chén trà nguội trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, tứ ca giật nảy, tay trái ôm tay phải, tim nhảy thót lên, gật đầu nói: “Muội ghen thật rồi”.
Ta thừ người một lúc lâu, nhìn tứ ca lắp bắp: “Không, không thể nào? Muội lớn hơn hắn chín vạn tuổi, nếu muội tốt số