The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

xin mời vào gian hàng bên trong cửa hàng.”
Trình Hạo nghĩ, mua nhẫn kim cương là một trong những nhiệm vụ của năm nay nên phải đi xem thế nào. Anh nói với Tiểu Lạc: “Ở đây đông người như vậy, mình đứng bên này chẳng nhìn được nhẫn, chỉ thấy toàn đầu là đầu. Chúng ta vào hẳn bên trong cửa hàng xem đi.”
Chẳng mấy khi Trình Hạo lại nhiệt tình đưa cô đi dạo phố đến thế, Tiểu Lạc mong còn chẳng được chứ làm gì có chuyện từ chối.
Tầng một bách hóa bán mỹ phẩm và đồ trang sức. Trước quầy của cửa hàng trang sức tổ chức chương trình quảng cáo toàn là các đôi yêu nhau đến xem.
“Để anh đi quét thẻ tín dụng.”
“Ông Lý giờ này chắc cũng đến rồi, chúng ta đi xem nhà thôi, lát nữa quay lại đây mua vẫn kịp.” Tiểu Lạc vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Trình Hạo.
“À phải, vậy làm phiền cô cất giùm chúng tôi chiếc nhẫn này, lát nữa chúng tôi sẽ quay lại mua.” Trình Hạo nói với cô nhân viên.
“Vâng, hẹn gặp lại anh chị.” Mặc dù không bán được hàng nhưng cô nhân viên vẫn nở nụ cười thân thiện.
Sau khi ra khỏi cửa hàng, Trình Hạo liền hỏi Tiểu Lạc: “Trước kia không phải em luôn miệng đòi anh mua nhẫn cho em sao? Sao vừa nãy em lại không thích mua nữa?”
“Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ. Không phải chúng ta còn phải tích góp tiền mua nhà sao. Chiếc nhẫn vừa nãy mặc dù rất đẹp, đeo lên tay em trông cũng rất hợp nhưng mà đắt quá. Muốn mua nhẫn thì cũng phải chờ mua nhà trước đã, bây giờ việc mua nhà là quan trọng nhất.”
Trình Hạo hình như muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thốt được lời nào.
***
Tiểu Lạc không ngờ căn hộ ông Lý đưa đi xem khác hoàn toàn với căn hộ cô xem trên mạng. Chắc là hình ảnh trên mạng được chụp từ góc độ đẹp nhất, còn chỉnh sửa qua photoshop nữa nên trông mới đẹp mắt đến vậy. Thực tế thì lớp sơn tường của căn hộ này đã tróc cả ra, trong bếp thỉnh thoảng còn có cả gián nữa.
Đúng là “tốt nhất là không biết, biết rồi thì phát khiếp”, xem qua mấy căn hộ này Tiểu Lạc mới thấy những căn hộ mà Tiểu Châu dắt cô đi xem từ bố cục cho đến trang trí nội thất bên trong đều đẹp hơn hẳn căn hộ mà ông Lý giới thiệu. Xem ra Tiểu Châu không nói dối cô, những căn hộ đó đều đã được anh ta chọn lựa kỹ càng.
Tiểu Lạc còn tự nghiệm ra một điều, đó là đi xem nhà có lúc cũng giống như xem người vậy, còn phải xem có duyên hay không nữa. Buổi chiều, Tiểu Lạc và Trình Hạo được Tiểu Châu dắt đi xem vài căn hộ, trong đó căn hộ thứ hai đã lọt vào mắt xanh của cô ngay từ đầu.
“Căn hộ này nằm trên tầng năm, nếu cầu thang máy đông người quá thì đi bộ cũng không mệt. Ưu điểm của căn hộ là sống ở đây rất thuận tiện: xuống phố bắt xe hay sau này cho con đi nhà trẻ cũng tiện nữa.” Tiểu Châu nói liên tục không để cho miệng nghỉ ngơi chút nào, bất cứ căn nhà nào cậu ta cũng có thể giới thiệu được ưu điểm của nó.
Tiểu Lạc không hứng thú lắm với những lời giới thiệu của Tiểu Châu, bởi lần nào anh ta giới thiệu cũng chỉ có ngần đấy câu từ, chẳng thêm được gì mới mẻ khiến cô nghe mà chán ngấy, nhưng cô tin vào mắt mình. Từ lúc bước vào, cô đã thấy kiểu thiết kế của căn hộ rất hợp với ý cô và Trình Hạo, phòng ốc rộng rãi sáng sủa, nội thất trong nhà cũng đã có sẵn. Cô có cảm giác thoải mái như là nhà riêng vậy.
“Nhà này rất được, giá cả cũng hợp lý.” Tiểu Lạc xem xét căn hộ rồi đưa ra nhận xét.
“Tôi thấy giá của căn hộ tuần trước tôi dẫn anh Trình đi xem rẻ hơn căn hộ này. Hướng nhà và thiết kế của căn hộ đó cũng giống căn hộ này nhưng rẻ hơn hẳn ba vạn tệ.”
Tiểu Châu không nói thì không sao nhưng đã nói ra lại khiến Tiểu Lạc não lòng. Không phải Trình Hạo nói mấy căn hộ mà Tiểu Châu dẫn anh ấy đi xem đều không được sao, chẳng lẽ anh ấy lại báo cáo sai?
Tiểu Lạc dùng ánh mắt thăm dò hỏi Trình Hạo: “Có đúng là như vậy không?”
“Thực ra anh thấy cũng tàm tạm.” Trình Hạo đành nói ậm ừ.
Cho dù Trình Hạo có nói dối thì cô cũng không vạch trần điều đó ra trước mặt người ngoài. Nói thế nào đi chăng nữa, việc trong nhà cũng nên về nhà đóng cửa bảo nhau.
“Tiểu Châu, hay là cậu dẫn tôi đi xem căn hộ lần trước đó đi.” Mua nhà không đơn giản như đi mua rau được, mặc dù Tiểu Lạc đã ưng căn hộ này rồi nhưng cô vẫn giữ vững nguyên tắc “mua hàng phải xem xét kỹ lưỡng mới không bị lỗ”.
“Được, để tôi gọi cho anh chủ nhà bên đó hỏi anh ta rảnh lúc nào thì chúng ta sẽ đến xem.” Tiểu Châu nói xong liền rút điện thoại ra.
“Sao? Đã bán rồi à? Vừa kí hợp đồng hôm qua à? Ừm, làm phiền anh rồi. Tạm biệt.” Tiểu Châu cúp máy rồi quay ra nói với Tiểu Lạc đầy vẻ tiếc nuối: “Bên đó họ nói đã bán nhà rồi.”
“Ừm.” Tiểu Lạc không hề thay đổi sắc mặt nhưng trong lòng cô rối bời, chẳng biết phải nói thế nào nữa.
“Vậy căn hộ chúng ta đang xem đây, anh chị đã quyết định được chưa?” Tiểu Châu hỏi.
“Tôi thấy căn hộ này rất được.” Tiểu Lạc còn chưa nói hết câu, Trình Hạo đã cướp lời: “Để chúng tôi về suy nghĩ chút đã rồi sẽ trả lời cậu sau.”
“Được, vậy có gì thì gọi điện cho tôi nhé.” Nét mặt Tiểu Châu lộ rõ chút thất vọng, anh ta thấy hối hận vì vừa nãy đã nhắc đến căn hộ tuần trước.
***
Xem nhà xo