Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
thì tâm trạng phấn khởi hẳn lên. Trình Hạo băn khoăn tự hỏi không biết là vì thế hay là vì cậu ta đang mừng thầm vì sắp kiếm được một món hời lớn.
Chỉ vài phút sau, chuông điện thoại của Trình Hạo lại đổ chuông. Nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình điện thoại, anh rất ngạc nhiên vì người ít gọi điện cho anh nhất cuối cùng cũng xuất hiện – mẹ anh. Từ lúc chuyển nhà ra ở riêng, để giữ liên lạc thuận tiện, anh đã mua tặng mẹ một chiếc điện thoại. Mẹ anh không nhận ra mặt chữ nên lúc ấy anh đã cố tìm loại điện thoại dành riêng cho người già, chữ số to quá khổ và cài sẵn phím gọi riêng. Anh giải thích cho bà hiểu chỉ cần ấn phím nhanh số một sẽ gọi được cho Trình San, còn muốn gọi anh phải ấn phím nhanh số hai nhưng bà thường nói, gọi đường dài tốn tiền nên rất ít khi gọi điện cho anh.
Trình Hạo chột dạ nghĩ, hay là ở nhà đã xảy ra chuyện gì? Anh lo lắng nhấc điện thoại, nhưng kết quả, chuyện mẹ nói là muốn anh về quê tham dự cuộc thi, nội dung không khác mấy Trình Vịnh và Trình San.
“Mẹ có phải chị vừa bảo mẹ gọi điện cho con không?” Trịnh Hạo nhận ba cuộc điện thoại thúc giục liên tiếp nên trong lòng bắt đầu sốt ruột.
“Không phải chị con mà là mẹ tự gọi đấy. Hôm nay Trình Vũ đi mua gạo đã nói cho mẹ biết chuyện. Con về nhà đi làm có phải sẽ tốt hơn không, mẹ thấy Trình Vũ kiếm tiền cũng chẳng ít hơn con đâu. Tốt rồi, lần này con nhất định phải về quê làm, nếu không tiền điện thoại của mẹ lúc này là vô ích sao?” Nói xong, không đợi Trình Hạo trả lời, bà cúp máy luôn.
Nghe những lời ấy, Trịnh Hạo dở khóc dở cười.
“Anh Trình bận rộn quá.” Tiểu Châu thấy Trình Hạo chưa đầy một tiếng đồng hồ phải nhận tới ba cuộc điện thoại nên giờ mới lên tiếng. Thực ra, Trình Hạo cũng đã suy nghĩ nhiều tới vấn đề ở lại Bắc Kinh hay về quê nhưng anh vẫn chưa đưa ra được quyết định cuối cùng. Trước đây anh luôn nghĩ rằng, tranh thủ lúc còn trẻ sẽ bôn ba đây đó, mở rộng tầm mắt, khi mệt mỏi mới trở về quê hương. Nếu cả đời chỉ ở quê thì cuộc sống sẽ rất bằng phẳng, vô vị.
Nhưng bây giờ anh đã bước sang tuổi kết hôn, không chỉ phải nghĩ tới tương lai của mình mà còn phải nghĩ tới những người thân ở quê và người vợ trong tương lai nữa. Nếu về quê, anh có công ăn việc làm ổn định hơn, có điều kiện chăm sóc người thân tốt hơn thì về quê chưa hẳn đã là một lựa chọn không hay. Nghĩ vậy anh quyết định tìm cơ hội nói chuyện với Tiểu Lạc để thuyết phục cô đồng ý.
Dù hôm nay cảm hứng đi xem nhà của Trình Hạo gần như đã cạn kiệt nhưng khi xem tới căn hộ thứ ba này thì hai mắt anh bỗng sáng lên như bắt được vàng. Căn hộ này bố trí tương đối khoa học thiết kế lại rất hợp với ý anh: ngăn giữa hai phòng ngủ là phòng vệ sinh, hai phòng ngủ có một khoảng cách nhất định. Nếu mẹ anh ở quê lên cũng sẽ chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của hai vợ chồng.
Mọi điều kiện trong căn hộ đều rất tốt, hơn nữa vị trí địa lý, phương tiện giao thông, môi trường xung quanh, hướng nhà, độ sáng, bố cục đều phù hợp với những yêu cầu mà anh và Tiểu Lạc đã bàn bạc từ trước. Điều quan trọng nhất là giá nhà rất hợp lý, còn thấp hơn ba vạn tệ so với giá nhà họ từng xem qua.
Nhưng nghe xong mấy cuộc điện thoại, thái độ hào hứng xem nhà của Trình Hạo vốn đã ít ỏi, nay dường như không còn nữa. Anh luôn nghĩ, giờ chưa phải thời điểm thích hợp để mua nhà nhưng vì không muốn Tiểu Lạc buồn nên anh đành phải đồng ý cứ xem nhà trước rồi quyết định sau. Nhưng giờ, đầu óc anh đang bị xáo trộn giữa hai sự lựa chọn: về quê để phát triển sự nghiệp hay sẽ tiếp tục ở lại Bắc Kinh.
Cho nên dù căn hộ có phù hợp với nguyện vọng của anh như thế nào thì với anh bây giờ nó cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tất nhiên, Tiểu Châu không thể nào biết được những biến đổi trong suy nghĩ của Trình Hạo, cậu ta vẫn chu đáo làm tốt trách nhiệm của mình: “Chủ nhà này phải ra nước ngoài gấp nên muốn giải quyết nhanh chuyện nhà cửa, vì vậy giá mới thấp như thế. Chủ hộ vừa bàn giao nhà cho công ty chúng tôi, anh là khách đầu tiên xem đấy. Căn hộ này giá cả phải chăng, nếu ai đó mà xem trước rồi thì bảo đảm ưng luôn và cũng mua lâu rồi. Chủ nhà mà có nhiều thời gian chắc chẳng tới tay công ty chúng tôi đâu.”
Trình Hạo không nói gì. Trong lòng anh khẽ cười thầm, may là hôm nay Tiểu Lạc hẹn gặp Thẩm Lộ Dao nên không ở đây, nếu không, chỉ với bản tính vội vàng hấp tấp, nhanh mồm nhanh miệng, cô ấy sẽ đập bàn vui sướng hét lên: “Chính nó đây rồi.”
“Anh xem, vị trí rất đẹp, giao thông lại thuận lợi, gần ngay bến xe và tàu điện ngầm.” Tiểu Châu thấy Trình Hạo vẫn dửng dưng như trước, vội vàng nói thêm.
“Tôi làm ở Hải Điện, nếu đi tàu điện ngầm thì ngược đường, cũng không thuận tiện lắm.”
“Thì đổi sang đi xe, cũng có gì là không tiện đâu.” Tiểu Châu lập tức phản bác lại ý kiến của Trình Hạo, tiếp tục đưa ra quan điểm của mình, “Chỗ này gần trường đại học, không gian rất yên tĩnh, lúc nào rảnh rỗi anh chị có thể đi dạo quanh trường.”
“Bây giờ sinh viên sống thử rất nhiều, những phòng quanh đây chắc cũng chỉ dành cho sinh viên thuê sống tạm, có vẻ không được ổn định.” Trìn