Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

ng, hai người tạm biệt Tiểu Châu. Trình Hạo chủ động chen lên phía trước, muốn giúp Tiểu Lạc xách túi, kết quả lại bị cô lườm cho một cái, ngúng nguẩy cái túi sang một bên: “Không cần anh cầm” rồi giận dữ bước nhanh về phía trước.
“Anh có làm gì em đâu. Vừa nãy còn vui vẻ như vậy cơ mà, sao bây giờ môi cứ cong lên, đến mức treo được hai chai dầu không rơi thế? Lại còn vừa đi vừa đánh mông tanh tách thế là sao?” Trình Hạo thực ra biết rất rõ tại sao Tiểu Lạc lại tức tối như thế nhưng anh cố tình vờ như không biết.
“Vậy em nói cho anh biết, anh đã mắc phải hai tội lớn đấy.” Tiểu Lạc đột ngột quay người, vẻ mặt tức tối. “Thứ nhất, đã tìm được nhà tốt rồi nhưng lại nói với em là không bằng căn hộ lần trước xem, tức là anh mắc tội lừa dối em. Thứ hai, căn hộ hôm nay em rất hài lòng, đang định bàn thêm với Tiểu Châu vài điều cụ thể nữa nhưng anh lại cướp lời em, làm em không biết phải nói thế nào. Anh nói đi, anh đang có ý đồ gì hả?”
“Anh đâu có ý đồ gì khác chứ, ý đồ của anh chỉ là muốn cưới em về làm vợ thôi.” Trình Hạo không những không chịu hối cải, lại còn cười cợt nói.
Đúng lúc đó, cửa hàng bách hóa vọng ra giọng nói rất tình cảm: “Nhẫn cưới kim cương “Mối tình trọn vẹn một đời” giá 5888 tệ. Chỉ với 5888 tệ là có thể rước được người yêu của bạn về.”
Tiểu Lạc nghe xong không nhịn được phải bật cười. Mấy câu quảng cáo tình cảm này xem ra xuất hiện rất đúng lúc. Chính vào lúc Trình Hạo nói muốn lấy cô về nhà thì cũng đồng thời vang lên câu “rước người yêu của bạn về”. Trình Hạo thấy Tiểu Lạc cười liền chớp lấy thời cơ: “Anh sẽ đi mua nhẫn cho em, chiếc mà lúc sáng em ưng ấy.”
Tiểu Lạc mặt lại hầm hầm tức giận nói: “Căn hộ tuần trước anh xem rẻ hơn căn hộ hôm nay những ba vạn tệ đấy. Ba vạn tệ có thể mua được năm chiếc “Mối tình trọn vẹn một đời” đấy.”
“Nhưng anh nghĩ, chủ nhân của “Mối tình trọn vẹn một đời” chỉ có một người, mua năm chiếc thì lãng phí quá.” Trình Hạo cố tình đánh trống lảng.
“Anh đừng có mà đánh trống lảng, nghiêm túc một chút đi. Em muốn nói căn hộ, không phải là nhẫn.” Tiểu Lạc khóc dở mếu dở, thật không biết phải làm thế nào với anh.
“Nhưng vừa nãy chính em nói là “Mối tình trọn vẹn một đời” còn gì.” Trình Hạo cố tình chọc thêm.
“Ở đây đông người, về nhà em sẽ tính sổ với anh.” Tiểu Lạc thấy cãi nhau ngoài đường thật là làm mất mỹ quan đô thị nên dứt khoát để về nhà rồi sẽ nói lý lẽ với anh.
Tiểu Lạc vẫn còn tức Trình Hạo nên đi mà cứ như thể đang hành quân gấp vậy.
“Tiểu Lạc, em đừng đi nhanh thế, đợi anh một chút nào.” Trình Hạo vội vàng chạy theo.
Lên xe buýt, Trình Hạo chủ động nắm tay nhưng đều bị Tiểu Lạc rụt tay lại. Anh biết cô vẫn còn đang giận anh lắm.
Để dập tắt ngọn lửa tức giận đang cháy phừng phừng trong lòng cô, Trình Hạo bắt đầu tỏ ra ân cần: “Tiểu Lạc à, em còn nhớ lần trước anh đưa em đi ăn cá nướng không? Vị vừa thơm vừa đậm, đúng là món cá nướng chính hiệu. Lát nữa chúng ta sẽ đi ăn nhé, anh mời em.”
Cá là món ăn yêu thích nhất của Tiểu Lạc, hơn nữa hôm nay cô đi xem nhà cả ngày, bây giờ đói đến chóng cả mặt. Vừa nghe thấy hai chữ “cá nướng”, cộng thêm miêu tả đầy hấp dẫn của Trình Hạo, cô suýt nữa thì nhỏ cả nước miếng giữa nơi công cộng.
Tiểu Lạc dù có tức thế nào đi chăng nữa cũng không thể hành hạ cái dạ dày của mình, nguyên tắc của cô luôn là: “Người là sắt, cơm là thép, ngày ăn ba bữa, người sẽ khỏe đẹp.”
Vì đang tức giận nên cô chẳng buồn mở miệng nói câu nào. Trình Hạo chờ mãi chẳng thấy cô trả lời, lại tiếp tục dùng chiêu mới: “Không nên để tuột mất cơ hội vì không có lần thứ hai, đầu bếp Trình đây rất ít khi mời người khác ra ngoài quán ăn đấy. Em có đi không? Chỉ cần nói một câu thôi.”
“Không đi.” Tiểu Lạc tức giận trả lời nhát gừng.
“Cái miệng của em đúng là đang nói dối lòng mình, vừa nãy anh còn nhìn thấy em thèm chảy cả nước miếng rồi đấy.”
Trình Hạo biết Tiểu Lạc thường có kiểu nói ngược mỗi khi tức giận, miệng cô nói “không đi” nhưng thực ra là muốn đi ăn cá nướng phát điên lên được. Hôm kia cô còn nói rất nhớ món cá nướng của cửa hàng đó. Vì thế, khi người soát vé nói xe buýt đang đi đến gần cửa hàng cá nướng, anh liền kéo cô cùng xuống xe. Tiểu Lạc nửa muốn đi nửa không muốn nhưng cuối cùng cũng đành lẽo đẽo theo sau Trình Hạo.
Sau khi ăn xong, về đến nhà, Trình hạo mang cá nướng còn thừa xuống bếp cất vào hộp bảo quản thức ăn. Lúc anh mở cửa tủ lạnh thì thoáng nhìn thấy Tiểu Lạc ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách, vẻ mặt hình như đang có tâm sự.
“Tiểu Lạc, em đang nghĩ gì đấy? Hôm nay đi cả ngày, chắc là chân em mỏi rã rời rồi, em đi ngâm chân đi.” Trình Hạo vừa đóng tủ lạnh vừa nói với cô.
“Ừm.” Tiểu Lạc trả lời qua quýt một tiếng nhưng vẫn ngồi im không động đậy.
Đúng lúc đó, điện thoại của Tiểu Lạc đổ chuông, do trong phòng khách sóng kém nên cô liền ra ban công nghe điện thoại.
Trình Hạo nghĩ, con gái thường như vậy, lúc tức giận thì không thèm để ý đến bạn nhưng cứ dỗ dành một lúc rồi sẽ bình thường thôi. Lúc đầu cô ấy còn hầm hầm với mình nhưng sau khi ăn cá nướng xo