Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
gười thật không biết xấu hổ.”
[1'> Nhân vật địa chủ ác bá trong tác phẩm Gà gáy lúc nửa đêm của tác giả người Trung Quốc Cao Ngọc Bảo.
“Em vẫn chưa ngủ cơ à?” Trình Hạo sợ cô lại đẩy tay anh ra liền nhanh chóng rút tay lại, chờ thời cơ tiếp tục “ra tay”.
Cuối cùng, Tiểu Lạc chẳng nói thêm gì nữa.
“Lẽ nào vừa nãy cô ấy nói mê?”Trình Hạo tự hỏi.
Cả điều sau mấy lần tấn công “thành trì” Tiểu Lạc thất bại, anh quyết định sẽ ngủ một giấc để dưỡng sức, ngày mai sẽ tấn công một phát ăn ngay.
***
Ba ngày liền, Tiểu Lạc không thèm đếm xỉa gì đến Trình Lạc, mặc dù anh cố tình bày ra nhiều trò để thu hút sự chú ý nhưng cô vẫn coi anh như không khí. Buổi tối đi ngủ, cô cũng không để cho anh ôm ấp. Nếu anh có cử chỉ vượt sang chỗ của cô, cô sẽ đòi ngủ riêng.
“Mỗi lần chúng ta có chuyện gì là em lại đòi ngủ riêng, anh xin em đấy, em có thể nghĩ ra cách khác được không?” Trình Hạo kêu ca. Người ta đều nói vợ chồng trẻ giận dỗi nhưng đi ngủ rồi thì lại làm lành, đằng nay hai người bọn họ mặc dù hai ngày nay vẫn chung chăn chung gối nhưng lại chẳng thèm đả động gì đến nhau cả.
Vì đang có chiến tranh lạnh nên cả hai người chẳng buồn chuyện trò gì, việc mua nhà cũng tạm thời bị gác lại.
***
Thứ Bảy, trời vừa sáng, Thẩm Lộ Dao đã vội vàng thức dậy gói ghém đồ đạc. Cô không thể ngờ rằng từ lúc rời hỏi nhà của Lương Vũ Thành lại phải liên tục chuyển nhà như thế này.
Đang sắp đồ thì điện thoại đổ chuông, bà chủ nhà dõng dạc nói từ đầu máy bên kia: “Ngày mai khách thuê nhà mới sẽ chuyển đến, mong cô hôm nay hãy chuyển đi cho.”
Bà chủ nhà thật lắm chiêu. Trợ lý trước của cô là Giang Ngư vì có công việc nên phải đi cùng với ngôi sao nào đó đến tận Quảng Châu nên đã nhường phòng cho cô thuê nhưng bà chủ nhà lại nói là tìm được khách thuê mới nên cứ giục cô chuyển nhà, đúng hơn là bà ta đang đuổi cô như đuổi tà.
Thực ra, Thẩm Lộ Dao vẫn chưa có khả năng thuê tiếp căn nhà này nhưng hiện tại cô chưa tìm được công việc thích hợp mà thuê nhà đôi thì xa xỉ quá nên đành phải thuê nhà đơn ở vùng ngoại ô. Hơn nữa, Lương Vũ Thành cũng biết cô sống ở đây và đã đến thăm cô hai lần với mong muốn có thể cùng cô tiếp tục viết nên khúc nhạc tình yêu. Đương nhiên Lộ Dao kiên quyết từ chối vì từ lúc phá thai rồi rời khỏi nhà anh ta, cô không còn muốn quay lại và vương vấn một chút ký ức nào về anh nữa.
Lúc đến tìm cô, Lương Vũ Thành nói rất khẩn thiết khiến cô suýt chút nữa động lòng. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh anh ta làm chú rể hạnh phúc trong khi cô phải đi phá thai và nếu quay lại với anh, cô sẽ là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác thì cô lại có thêm động lực và lý trí để dứt khoát chia tay. Lần này, cô chuyển nhà cũng là vì không muốn để anh ta tìm thấy cô, cũng không muốn liên quan, dính dáng gì đến con người ấy nữa. Cô phải dứt bỏ hoàn toàn mối tình này, phải nói lời vĩnh biệt với nó thôi.
Lúc Giang Ngư đi có để lại cho Lộ Dao một ít đồ gia dụng nên hành lý của cô cũng nhiều hơn so với lúc đến. Cô nhìn đống đồ đạc trong nhà mà cảm thấy trong lòng chơi vơi khó tả. Cô bất chợt nhớ ra hôm nay là cuối tuần, cô có thể gọi cho Tiểu Lạc nhờ cô ấy đến đây dọn đồ giúp.
Lúc đó, Tiểu Lạc đang làm thêm tại công ty. Nói là đi làm thêm nhưng thực ra cô muốn né tránh Trình Hạo. Cô và anh vẫn đang chiến tranh lạnh nên cô sợ nếu ở nhà cả ngày sẽ không chịu được sự “tấn công ác liệt” của anh và ngoan ngoãn bỏ qua. Vì thế, cô dứt khoát lấy cớ đi làm thêm để ở lại cơ quan. Vậy nên, khi Tiểu Lạc nhận được điện thoại của Lộ Dao, cô liền đồng ý đến giúp ngay lập tức.
Chuyển nhà chính là lúc thích hợp nhất để chứng minh cho câu nói “người đông thế mạnh”. Từ lúc Tiểu Lạc đến tiếp viện cho Lộ Dao thì hiệu quả công việc hơn hẳn. Lúc sắp dọn xong, Lệ Dao định gọi dịch vụ chuyển nhà thì Tiểu Lạc nói: “Đồ đạc cũng không nhiều lắm, nếu gọi dịch vụ chuyển nhà đến lại mất mấy trăm tệ thì chẳng bõ, chi bằng nhờ xe của ai đó đến chở giúp.”
“Người ta sẽ không thích lắm đâu.” Từ lúc Lộ Dao chuyển đến nhà chung cư của Lương Vũ Thành cho tới giờ gần như chẳng qua lại với ai ngoài Tiểu Lạc và một vài chị em ngoài khu nhà nên nhất thời cô không biết tìm ai đến chở đồ giúp.
Tiểu Lạc sực nhớ: “Mình vừa nghĩ ra một người rồi.”
“Trình Hạo nhà cậu à?”Thẩm Lộ Dao hỏi.
Vừa nhắc đến Trình Hạo, Tiểu Lạc chợt xịu xuống: “Đừng có nhắc tới anh ấy trước mặt mình nữa.” Nói xong cô liền gọi cho “viện binh”.
***
Nếu như lần trước Lộ Dao đơn thương độc mã chuyển nhà thì lần này đã huy động được người vừa làm “tài xế” vừa làm “cửu vạn” đến, chính là anh họ của cô – Giang Viễn Hàng.
Giang Viễn Hàng đúng là một người đàn ông phong độ, lúc chuyển đồ, hai cô gái chỉ việc xách túi nhỏ, còn túi lớn thì một mình anh đảm đương.
Thấy Viễn Hàng cứ vác hòm chạy lên chạy xuống, Lệ Dao lại cảm thấy áy náy. Bây giờ thời tiết nóng hơn trước, lại lao động vất vả khiến mồ hôi anh vã ra như tắm. Thấy vậy, Lệ Dao liền đưa khăn giấy cho Viễn Hàng, nói: “Anh lau mồ hôi đi.” Vừa nói xong thì cô nhận ra hai tay anh đều đang bận cả, không t