XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

ghiệp kha khá ở Bắc Kinh này, không biết chừng cậu ấy đang đắn đo xem có nên về quê không đấy.”
Nghĩ đi nghĩ lại thì đàn ông vẫn hiểu đàn ông hơn, nghe Viễn Hàng nói thế, Tiểu Lạc cũng xuôi xuôi, không còn tức giận như trước nữa. Thậm chí cô còn thông cảm với nỗi khổ tâm của Trình Hạo.
“Mình thấy anh Giang nói đúng đấy, thỉnh thoảng để cho đàn ông chút tự do lựa chọn cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng anh ấy, biết đâu anh ấy sẽ cảm kích, sẽ càng đối tốt với cậu hơn.” Lộ Dao nói chêm vào.
“Mình biết phải làm thế nào rồi.” Tiểu Lạc bỗng nhiên tươi tỉnh, không muốn cứ lòng vòng chuyện của mình nữa liền lập tức đổi chủ đề. “Đừng nói chuyện của mình nữa. Lộ Dao, cậu có dự định gì cho tương lai chưa? Cậu có định tiếp tục làm ca sĩ nữa không?”
“Mình không muốn bon chen trong giới giải trí nữa, ở đó tốt xấu lẫn lộn, muốn làm người tốt cũng rất khó. Mình cũng muốn sống một cuộc sống yên bình nên định đổi nghề làm một nhân viên bình thường. Nhưng mình không biết theo nghề gì bây giờ, nhức hết cả đầu!” Lộ Dao cảm thấy tương lai của cô thật mù mịt.
“Tìm việc cũng phải có duyên mới được, cứ từ từ đừng vội.” Tiểu Lạc nói xong liền quay sang Viễn Hàng: “Anh này, anh làm ở Bộ phận Kinh doanh, nhất định là quen biết nhiều người, anh để ý giúp xem có công việc nào phù hợp với cô ấy không nhé!”
“Được. Không vấn đề gì. Lộ Dao, em thích công việc gì?” Giang Viễn Hàng nói.
Bắt đầu từ lúc đó, chủ đề nói chuyện trong bữa cơm của ba người đổi từ “Trình Hạo có nên về quê thi hay không?” sang “Thẩm Lộ Dao nên làm việc gì?” Tìm việc vốn là chuyện rất căng thẳng nhưng khi ba người họ ngồi với nhau chuyện tìm việc trở nên hấp dẫn lạ thường.
***
Ăn xong, Tiểu Lạc lên xe của Viễn Hàng để về.
“Tiểu Lạc à, việc em tìm người cho anh đến đâu rồi? Sao không thấy động tĩnh gì thế? Làm việc không đến nơi đến chốn không phải là phong cách của em, em phải tiếp tục chứ.” Giang Viễn Hàng vừa lái xe vừa nói.
“Dạo này em vừa bận công việc lại vừa bận tìm nhà nên không để ý được việc chung thân đại sự của anh. Thực ra, em cũng để ý giúp anh nhưng mà họ đều là hoa đã có chủ rồi.” Tiểu Lạc trả lời.
“Tiểu Lạc, em không hậu tạ anh sao? Không phải em đang cố tình “mô kích” anh đấy chứ? Ai cũng có chủ rồi, còn anh thì đang cô đơn đây. Thực ra anh không phải thèm khát tình yêu, cũng không phải là chưa từng nếm mùi vị của tình yêu, nhưng mẹ anh sốt ruột lắm rồi, lần trước còn đăng tin trên báo tìm vợ cho anh, báo hại điện thoại anh kêu suốt ngày như muốn nổ tung ra. Chẳng còn cách nào, anh đành nói dối với mẹ là anh có đối tượng rồi, không phải mất công tìm người yêu cho anh nữa. Kết quả em đoán xem.”
“Bác bắt anh dẫn con dâu về xem mặt à?”
“Cũng đại loại là như thế. Ngày Quốc tế lao động mồng một tháng Năm tới mẹ anh sẽ đến Bắc Kinh, nói là đi thăm thú phong cảnh nhưng mục đích chính của mẹ là đến để xem thực hư ra sao, xem có đúng là anh có người yêu không?” Viễn Hàng có vẻ như rất khổ tâm. “Nếu như mẹ anh nói chuyện sẽ đến Bắc Kinh sớm một chút còn đỡ, đằng này sắp tới mồng một tháng Năm rồi, mẹ mới nói làm anh trở tay không kịp.”
“Sao mẹ anh lên sớm vậy! Như thế chẳng phải anh sẽ bị lộ là nói dối sao?” Tiểu Lạc rất khâm phục quyết tâm của mẹ Viễn Hàng, vì “con dâu” mà không ngại lặn lội đường xa vất vả đến tận Bắc Kinh.
“Không phải anh sợ bị mẹ phát hiện anh nói dối mà anh sợ sau khi mẹ biết được sự thật thì lại tiếp tục đăng quảng cáo tìm vợ cho anh, như thế thì anh làm sao mà sống được chứ.” Cứ nghĩ đến tiếng chuông điện thoại réo rắt là Viễn Hàng lại thấy nhức hết cả đầu.
“Vậy anh tìm tạm một người nào đó đóng giả làm người yêu đi, như thế có thể đối phó tạm thời với tình huống trước mắt.” Tiểu Lạc đưa ra một phương án.
“Cái này anh chưa nghĩ đến. Nhưng mà tìm được người để đóng giả người yêu đâu phải dễ.”
“Cũng phải. Mẹ anh mất công đến đây thì đâu thể về ngay được, có khi lại muốn người yêu anh dắt bác ấy đi dạo loanh quanh thăm thú phố phường ấy chứ. Bạn bình thường thì có ai muốn đưa một bà chẳng liên quan đến mình đi dạo phố đâu. Nếu không phải bây giờ em đã có người yêu rồi thì em có thể hy sinh giúp anh một phen, giả vờ làm bạn gái anh.” Tiểu Lạc cười nói.
“Nếu em đóng giả làm bạn gái anh thì coi như xong rồi. Mẹ anh đã để mắt đến em từ lâu, em làm bạn gái của anh thật thì mẹ anh sẽ vui lắm. Mà em đừng đùa nữa, lần này mẹ anh đã quyết tâm làm đến cùng, biết dịp mùng một tháng Năm này đông người nên đã đi đặt vé tàu trước rồi. Em mau nghĩ cách giúp anh đi, anh nên làm thế nào bây giờ?”
Tiểu Lạc gãi đầu gãi tai hồi lâu nhưng vẫn không nghĩ ra được cách nào khả quan.
“Thế này đi, em sẽ tìm người đóng giả làm người yêu anh, nếu em trả thù lao cho họ thì nhất định sẽ có người đồng ý.” Giang Viễn Hàng cũng chẳng biết làm thế nào nữa, đành tạm thời làm theo cách của Tiểu Lạc.
“Làm cách này cũng cần phải có kỹ thuật diễn xuất đấy, không may bị lộ thì nguy. Em sẽ để ý giúp anh xem có ai thích hợp không. Nếu anh có người yêu rồi thì có phải là đỡ mất công tìm người đóng giả không, lại