Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
g lòng cô càng sốt sắng muốn mua cho bằng được.
“Em cứ sốt ruột như vậy làm gì? Anh thấy em đang không sáng suốt, thế nên anh không đồng ý mua nhà bây giờ đâu.” Trình Hạo nói rõ quan điểm của mình.
“Anh lúc nào cũng tìm lý do này nọ, hay là anh quyết định vê quê phát triển sự nghiệp rồi? Anh nên biết là lần này về thi nhưng chưa chắc 100% anh đã thi đỗ. Chúng ta phải nghĩ đến phương án xấu nhất chứ.”
Trình Hạo cảm thấy hụt hẫng, lần trước cô nói không phản đối việc anh về thi, sao lần này lại dở chứng thế? Con gái đúng là sáng nắng chiều mưa, không thể nào hiểu nổi.
“Anh vẫn chưa quyết định là có nên về quê thi hay không, anh chỉ nghĩ rằng căn hộ đó chưa đến mức nhất định phải mua bằng được. Thứ nhất, anh chưa ưng căn hộ đó. Thứ hai, anh thấy bây giờ chưa phải là lúc thích hợp nhất để mua nhà. Việc mua nhà cần phải thận trọng.” Trình Hạo kiên quyết bảo vệ ý kiến của mình.
“Anh đừng nghĩ một đằng nói một nẻo như vậy. Nếu anh thật sự muốn về thì anh cứ về, không sau này lại trách em cản đường anh, làm lỡ mất tiền đồ tươi sáng của anh.”
“Không phải như em nói đâu, anh chỉ muốn đợi một thời gian nữa rồi hẵng mua, mình phải đợi cho qua Olympic Bắc Kinh đi. Giá nhà hiện nay đang tăng lên theo mùa Olympic đấy, hết Olympic anh nghĩ giá nhà sẽ lại giảm xuống thôi.”
“Đợi, đợi, đợi, nếu hết Olympic mà giá nhà vẫn không giảm xuống thì sao? Hay là cả đời này anh cũng không cần mua nhà nữa? Cả đời này không cần kết hôn nữa? Anh đợi được nhưng em thì không. Đàn ông các anh ba mươi tuổi vẫn còn trẻ chán nhưng con gái bọn em ba mươi tuổi thì đã già lắm rồi. Có phải anh muốn kéo dài thêm vài năm, đợi em không còn trẻ trung nữa thì bỏ em luôn không? Trình Hạo, em nói cho anh biết, không có anh Trái Đất vẫn cứ quay và không có anh, em cũng chẳng chết được. Nếu anh không đồng ý thì em sẽ tự mua!” Tiểu Lạc phẫn nộ. Bình thường cô không thấy Trình Hạo lằng nhà lằng nhằng nhưng hễ cứ nhắc đến việc mua nhà ở Bắc Kinh là anh lại như vậy làm cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Thấy Tiểu Lạc bắt đầu khơi lên ngọn lửa chiến tranh trong gia đình, Trình Hạo biết kế hoãn binh bây giờ không có tác dụng nữa nên đành nói theo ý cô: “Được rồi, nếu em đã quyết như vậy, chi bằng mua nhà luôn bây giờ đi, anh cũng không nói thêm gì nữa, nói nhiều lại sứt mẻ tình cảm.”
“Vậy ngày mai anh đi rút toàn bộ tiền cổ phiếu về đây, cộng thêm cả số tiền mặt đang gửi ở ngân hàng, xem còn thiếu so với khoản tiền đặt cọc bao nhiêu, sau đó mình sẽ nhờ bạn bè giúp đỡ. Giang Viễn Hàng và Đặng Giai đã đồng ý cho em mượn tiền rồi, chỉ hai ngày là có. Còn anh phải hỏi chị anh hay người bạn nào xem có giúp được chút nào không. Để chắc chắn với Tiểu Châu thì em sẽ bàn trước với cậu ấy ngày nào mình ký hợp đồng, chúng ta phải có đủ khoản tiền đặt cọc ấy.” Tiểu Lạc hôm nay đúng là bị Tần My chọc tức đến không thể chịu thêm nữa nên quyết định phải mua ngay nhà cho bằng được. Cô quyết định, một khi căn hộ đó đã được sang tên, cầm được chìa khóa nhà rồi thì cô sẽ trả phòng này ngay lập tức và chuyển đến nhà mới ở luôn, không thể chịu ấm ức về Tần My thêm chút nào nữa.
“Tính mỗi khoản tiền đặt cọc còn chưa đủ mà đã dám nói đến chuyện ký hợp đồng với người ta, chắc chỉ có mỗi Tiểu Lạc em thôi đấy! Ngộ nhỡ không mượn được tiền thì sao? Em đã nghĩ đến chưa?” Sự táo bạo của Tiểu Lạc khi quyết định mua nhà làm Trình Hạo không thể nào hiểu được.
“Yên tâm đi, em xưa nay chưa bao giờ đánh trận mà lại không có sự chuẩn bị. Tổng giá trị của căn hộ đó là tám mươi sáu vạn tệ, chúng ta phải trả trước 20% tức là khoảng hơn mười bảy vạn tệ, cộng với 3% tiền môi giới khoảng một vạn nữa, còn lại những khoản thuế và các chi phí lặt vặt khác nữa cũng chỉ hơn một vạn, cộng thêm số tiền đặt cọc khoảng hơn hai mươi vạn. Toàn bộ số tiền mặt chúng ta hiện có là bảy vạn tệ, ban đầu anh cầm năm vạn đi đầu tư cổ phiếu, cộng với ít tiền anh kiếm được từ cổ phiếu thì bây giờ cũng phải thành sáu vạn rồi. Tức là chúng ta có khoảng mười ba vạn tệ nhưng ít nhất cũng phải bớt lại một vạn để chi tiêu sau này, không thể tiêu hết được. Như thế hiện tại chúng ta có mười hai vạn tệ, phải đi vay mượn khoảng mười vạn nữa. Anh họ của em đồng ý cho mượn sáu vạn, Đặng Giai cho mượn ba vạn, còn anh cố gắng mượn lấy một đến hai vạn, sau đó đi rút cổ phiếu về, thế là chúng ta đã có nhà rồi!” Tiêu Lạc nói với vẻ mặt rạng rỡ, như thể nhà đã ở ngay trước mắt.
Thấy Tiểu Lạc tự tin có vẻ