Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
một chuyện xảy ra vào năm đó làm cô nhớ mãi.
Lúc đó, Trình Hạo đã làm xong thủ tục ra trường và ngày hôm sau anh sẽ lên tàu rời khỏi ngôi trường đã gắn bó suốt bốn năm. Trước khi đi một ngày, anh đạp xe chở cô đi khắp một lượt những ngóc ngách trong trường và cả những nơi gần trường mà hai người thường đi qua.
Hồi đó, Tiểu Lạc nghĩ, sau này cô sẽ không còn được nhìn thấy anh mỗi ngày nữa, cũng không biết liệu sau này hai người có bước chung trên một con đường không, khiến cô cảm thấy một nỗi buồn chơi vơi tràn ngập cõi lòng. Hôm đó, cả hai người đều im lặng không nói nhưng trong lòng ai cũng đầy tâm sự.
Nhớ lại hồi đó tương lai thật mù mịt, nhưng giờ đây trước mặt cô là một tấm lưng vạm vỡ có thể dựa dẫm, Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ấm áp, khóe miệng nở một nụ cười: Loáng một cái đã mấy năm trôi qua, nhưng hôm nay cô vẫn có thể ngồi sau xe anh và cùng anh ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường.
Tiểu Lạc cứ nghĩ miên man, bất giác càng ngày càng ôm Trình Hạo chặt hơn: “Anh còn nhớ năm anh tốt nghiệp đại học ra trường, vào ngày cuối cùng trước khi đi, anh đã chở em bằng xe đạp đi một vòng khắp nơi không?”
“Đương nhiên là anh vẫn nhớ.”
“Anh nói thật đi, hôm đó anh đưa em đi khắp trường, có phải là muốn đặt một dấu chấm đẹp cho mối tình của chúng ta không?”
“Đâu có, không phải đâu.” Trình Hạo phủ nhận.
“Anh còn chối hả?” Tiểu Lạc vừa nói vừa lấy tay cù vào người Trình Hạo.
“Ây ây ây, không được cản trở công việc của lái xe, phanh xe “bảo mã” này của anh không được tốt đâu đấy.” Bị Tiểu Lạc cù phía sau nên chiếc xe bắt đầu quẹo lung tung.
“Vì sự an toàn của mình, em tạm thời tha cho anh.” Tiểu Lạc rút lại chiêu “cửu âm bạch cốt trảo” của mình.
Đến ngã tư, hai người dừng xe chờ đèn xanh.
“Tranh thủ lúc “bảo mã” nghỉ ngơi, anh hãy trả lời câu hỏi vừa nãy của em đi.” Tiểu Lạc tiếp tục.
“Câu hỏi gì cơ?” Trình Hạo giả vờ không hiểu.
“Chính là câu em hỏi lúc tốt nghiệp anh chở em đi khắp nơi bằng xe đạp là có động cơ gì?”
Trình Hạo nghĩ trong giây lát rồi đáp: “Lúc đó chẳng có động cơ gì cả, chỉ là do vừa mới tốt nghiệp, không biết tương lai sẽ ra sao nên không thể hứa trước sẽ mang lại cho em một tương lai hạnh phúc. Vì thế anh muốn đưa em quay lại từng góc nhỏ đã chứng kiến tình yêu của chúng ta, coi như đặt một dấu chấm câu đẹp đẽ cho thời sinh viên của mình, cũng coi như lần cuối cùng đưa em đi dạo. Sau này có thể anh và em mỗi người một nơi, ít có cơ hội gặp nhau, cũng không thể thường xuyên quay lại về trường, vì thế dù thời gian ngắn ngủi chỉ một ngày anh cũng muốn dành hết cho em.”
“Vậy sao lúc đó anh không nói những điều này với em? Nếu như anh nói thì lúc đó em sẽ rất cảm động.” Nghe những lời vừa rồi của Trình Hạo, Tiểu Hạo thấy lòng mình chợt xao xuyến.
“Em cũng biết đấy, hồi đó anh cũng rất ngố mà, không biết nói những lời ngọt ngào. Hơn nữa, lúc ấy anh còn không biết tương lai sẽ ra sao nên không muốn nói những lời sáo rỗng, đao to búa lớn đại loại như “yêu em suốt đời”, anh chỉ muốn chứng minh bằng thời gian và hành động.”
Tiểu Lạc không nói gì, cứ thế ngồi sau ôm chặt lấy Trình Hạo. Đúng vậy, trước đây anh là một chàng trai nhút nhát, cứ cãi nhau một chút là đánh bài chuồn nhưng bây giờ anh đã là một người đàn ông trưởng thành, lúc đi cùng Tiểu Lạc luôn chủ động giúp cô xách đồ, lúc đi siêu thị giúp cô mua đồ con gái cũng không còn đỏ mặt ngại ngùng nữa. Tất cả những điều này không chỉ được rèn luyện theo năm tháng mà còn do Tiểu Lạc “huấn luyện” nữa.
Những điều Trình Hạo làm chưa tốt, Tiểu Lạc đều nhắc nhở anh phải làm thế nào để cô được vui vẻ. Ngược lại, những gì anh làm tốt, cô luôn khen ngợi động viên để anh phát huy. Chẳng trách người ta nói, đàn bà là trường học của đàn ông, người đàn ông tốt cũng cần được đào tạo.
Tiểu Lạc hy vọng người đàn ông mà mình đào tạo là một người đàn ông 3T, là người đầu tiên, tốt nhất và cuối cùng của cô.
“Trình Hạo, anh đã là người đàn ông đầu tiên và tốt nhất của em rồi nhưng em muốn anh là người đàn ông cuối cùng của em, được không?” Tiểu Lạc tựa vào lưng Trình Hạo, thủ thỉ nói.
“Đương nhiên, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.” Trình Hạo nắm chặt bàn tay Tiểu Lạc và bộc bạch: “Anh sẽ là “người đàn ông 3T” độc nhất vô nhị của em.”
Con sóng này chưa qua, con sóng khác đã tới
Anh ngày càng tiến gần đến cánh cửa “tam thập nhi lập”. Anh không thể chỉ làm một người đàn ông tốt đi khắp tứ phương, anh còn phải làm một người con ngoan, một người chồng tốt. Anh cần phải gánh vác trách nhiệm gia đình, hiếu kính mẹ già, yêu thương vợ trẻ.
Mọi người đều nói áp lực sẽ biến thành động lực nên kể từ khi quyết định mua nhà, số lần Trình Hạo làm việc ngoài giờ tăng lên trông thấy.
Nếu là trước kia, mỗi khi thấy anh làm việc ngoài giờ, Tiểu Lạc lại oán thán không thôi, hoặc cằn nhằn ông chủ của anh quá đỗi bóc lột nhân viên, thậm chí có khi còn chê bai Trình Hạo không hoàn thành nhiệm vụ thật sớm, đem thời gian đáng lẽ phải ở cạnh cô cống hiến hết