Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
hai người diễn ra trong không khí tình cảm. Đây chính là cơ sở vững chắc mà anh đã dày công gây dựng bấy lâu nay.
Buổi tối, Trình Hạo leo lên giường, chui vào trong chăn, nhanh chóng cởi hết quần áo rồi quay sang ôm chặt Tiểu Lạc vào lòng. Đáp lại, cô không hề đẩy anh ra, chỉ nhướng mày lên tiếng: “Em vẫn còn chưa ngủ đâu.”
Trình Hạo bật cười “ha ha” rồi đáp: “Em ngủ rồi thì còn gì thú vị nữa, đâu có ai đỡ chiêu của anh.”
“Lưu manh.” Tiểu Lạc mắng yêu.
“Oan uổng quá! Đây không phải là lời thoại kinh điển do Tiểu Lạc em sáng tạo ra sao.” Trình Hạo vừa nói, vừa đưa tay vào trong chiếc áo ngủ kín cổng cao tường của cô, quyết định dũng mãnh xông lên, ai ngờ, còn chưa kịp tiến vào trận địa thì đã bị Tiểu Lạc ấn chặt tay rồi nói: “Đừng vội vã thế, có chuyện em phải nói với anh trước đã.”
“Có chuyện gì thể?”
“Bản hợp đồng mua nhà kia em vẫn chưa ký. Số tiền anh vay mượn bạn bè, em chưa động đến một đồng, vẫn còn nằm trong thẻ của em đấy. Những người bạn cho anh vay tiền cũng không phải giàu có gì, họ đều thuộc diện không bao lâu sau phải dùng đến tiền nên anh mau rút về rồi trả cho bọn họ đi.” Tiểu Lạc nằm trong tay của Trình Hạo dịu dàng lên tiếng.
Anh ngây người trước lời nói dịu dàng của cô. Sau khi anh quay về không hề nhắc lại chuyện mua nhà, chính vì sợ sẽ làm gia tăng mâu thuẫn với cô, thế nhưng anh hoàn toàn không ngờ chuyện hôm đó Tiểu Lạc nói đã mua nhà rồi chỉ là lừa anh.
Trình Hạo không biết phải nói gì vì từ trước đến nay anh vẫn luôn cho rằng cô là một đứa trẻ lớn xác chưa trưởng thành, nhiều lúc chẳng biết nghĩ cho người khác, thường xuyên đem chuyện mua nhà nói một cách đơn giản, gọn nhẹ, cứ như thể nếu không mua được nhà thì cô sẽ thề chết không kết hôn vậy. Mãi đến tận bây giờ, anh mới nhận ra, thì ra cô không chỉ nói ngoài miệng mà trong lòng cũng suy nghĩ cho anh rất nhiều.
Trình Hạo không nói thêm gì nữa, chỉ bất giác ôm chặt Tiểu Lạc vào lòng.
“Có điều, việc em tạm thời từ bỏ dự định mua nhà không phải vì em không muốn mua nhà nữa, mà vì em suy nghĩ đến việc anh có thể sẽ không quay lại Bắc Kinh. Nếu là vậy, cho dù em có mua được nhà cũng chẳng vui vẻ gì. Thế nhưng, bây giờ anh đã quay lại thì em không từ bỏ kế hoạch mua nhà của mình được.” Tiểu Lạc nhấn mạnh vào câu nói sau cùng.
“Tiểu Lạc, anh xin lỗi!” Trình Hạo đặt cằm lên đỉnh đầu cô rồi nhẹ nhàng nói: “Vốn dĩ em chỉ còn cách ngôi nhà mơ ước có chút xíu là có thể hoàn thành được giấc mộng tương lai rồi. Là anh đã làm hỏng kế hoạch vĩ đại của em.”
“Anh nói sai rồi, không phải là kế hoạch vĩ đại của em mà là của hai chúng ta. Anh phải biết rằng, mua nhà không phải vì em mà vì cả hai chúng ta, vì cuộc sống sau này nữa.” Tiểu Lạc sửa lại câu nói của anh.
Trình Hạo ôm chặt cô vào lòng hơn, còn không kiềm chế được mà cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô.
Anh biết đôi khi Tiểu Lạc so sánh anh với những người thuộc tầng lớp có nhà, có ô tô khiến anh ảo não vô cùng vì cảm thấy cô đang chê anh không nhà, không xe. Thế nhưng vào giây phút này, anh cảm thấy bản thân đã hiểu lầm cô, bởi vì cách nghĩ của cô rất giản đơn, cô chỉ hy vọng hai người có được cuộc sống tốt đẹp hơn mà thôi.
“Thực ra, trong chuyện mua nhà lần này em cũng có trách nhiệm. Em đã quá nóng vội, tiền của chúng ta vẫn còn thiếu nhiều, vậy mà em cứ đòi mua nhà. Đây đích thực là hành động tát sưng mặt để giả làm kẻ béo, tự mình lừa gạt mình. Tuy rằng sau cùng coi như cũng gom đủ được số tiền giao đợt đầu nhưng gần như già nửa số tiền đó là vay mượn từ người khác. Chưa nói đến việc người cho mượn rất có thể sẽ cần đến số tiền đó đột xuất, e là chúng ta cũng chẳng đào đâu ra tiền mà trả họ nữa. Anh nói không sai chút nào, hiện nay chưa phải thời điểm tốt nhất để mua nhà.” Tiểu Lạc nói xong liền thở dài một tiếng.
“Tiểu Lạc, hãy tin ở anh. Anh nhất định sẽ nỗ lực kiếm tiền để cuộc sống của chúng ta ngày càng hạnh phúc.” Trình Hạo thì thầm nói. Anh biết từ trước đến nay tính cách của Tiểu Lạc hơi giống Tào Tháo, cho dù có thế nào thì sau cùng cô cũng quyết không chịu nhận sai. Thế nhưng hôm nay, cô không những đã nhận sai mà còn bắt đầu tự kiểm điểm bản thân, sự thực này khiến anh đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về cô.
Tiểu Lạc quay người lại nhìn Trình Hạo rồi nghiêm túc lên tiếng: “Thực ra lần này em giận anh không phải hoàn toàn vì chuyện cổ phiếu bị lỗ vốn. Đầu tư cổ phiếu nói cho cùng cũng là loại đầu tư mạo hiểm, kiếm được tiền là may mắn, còn thua lỗ thì cũng đành tự nhận là xui xẻo thôi. Điều khiến em tức giận chính là, có chuyện gì anh cũng giấu em. Gặp được căn nhà tốt giấu em, quay về quê thi tuyển cũng giấu em, cổ phiếu thua lỗ cũng giấu em. Em dễ dàng bị lừa gạt vậy sao? Tại sao chuyện gì anh cũng giấu em vậy?”
“Không phải đâu, Tiểu Lạc. Anh cảm thấy những chuyện này đều khiến con người phiền não. Anh hy vọng ngày nào em cũng vui vẻ, không bị lo lắng bám riết nên anh thà một mình buồn phiền và tự nghĩ cách giải quyết còn hơn để em phải lo lắng cùng anh. Nói cho cùng, anh là đàn ông, anh cảm thấy mình phải gánh vác nhiều hơn.