Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
rước máy tính vừa nghe nhạc, tìm tài liệu và mở QQ.
“Ha ha, tuần sau Tiểu Hắc về nước rồi.” Avatar của Đặng Giai loé sáng trên QQ, “Tiểu Hắc” là cách gọi ở nhà của chồng cô ấy.
“Anh ấy được về rồi à? Là nghỉ phép hay kết thúc công việc bên nước ngoài sớm hơn dự định?”
“Còn phải ở nước ngoài một năm nữa cơ, lần này anh ấy trở về nghỉ phép một tuần. Đúng rồi, Tiểu Lạc, bây giờ giá nhà ở Bắc Kinh thế nào rồi?”
“Tăng mạnh không giảm. Sao cậu lại hỏi chuyện này?”
“À, Tiểu Hắc nói công ty anh ấy muốn thành lập chi nhánh tại Bắc Kinh. Nghe nói những nhân viên bị điều đi công tác nước ngoài sau khi về nước sẽ được sắp xếp đến chi nhánh ở Bắc Kinh. Vì thế tớ tìm hiểu giá cả nhà đất trước, nếu anh ấy thật sự đến Bắc Kinh, tớ cũng sẽ theo anh ấy. Tớ thật sự không chịu được cảnh cuộc sống phải xa nhau.”
“Có thật vậy không? Như vậy thì tốt quá, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau rồi.” Tiểu Lạc rất vui mừng trước tin mới này.
“Tiểu Lạc, người đàn ông “Tam Đắc” mà cậu nhắc tới nói không chừng tớ đã gặp rồi. Hình như tớ cũng “cảm” anh ấy rồi.” Đột nhiên, cửa sổ chat của Lộ Dao cũng hiện lên.
Ôi, hôm nay đúng là tin mừng báo về liên tục! Đầu tiên là Tần My đi công tác, tiếp theo là Tiểu Hắc về nước, sau đó lại là Lộ Dao bắt đầu tình yêu mới.
“Chúc mừng, chúc mừng!” Tiểu Lạc nhắn tin trả lời Thẩm Lộ Dao.
Ông trời ơi, ông cho con hy vọng rồi! Con còn tưởng rằng người đàn ông “Tam Đắc” là con tự thêu dệt lên, hoá ra đúng là có thật. Thế nhưng tại sao lại không cho con gặp được người đàn ông như vậy? Đây là phản ứng đầu tiên của Tiểu Lạc sau khi biết chuyện này.
“Tiểu Lạc, cậu đúng là phúc tinh của tớ. Từ sau khi gặp cậu ở Bắc Kinh, tớ đã bắt đầu đổi vận, hợp đồng quảng cáo ngày càng nhiều, còn chuyện lần này lại là mệnh đào hoa. Cậu muốn tớ cảm ơn cậu như thế nào đây? Mời cậu đi ăn cơm nhé, cậu thấy có được không?”
“Được chứ.” Đã có người chủ động mời cơm, tất nhiêu biểu hiện của Tiểu Lạc sẽ là “cung kính không bằng tuân lệnh” vì không ăn thì thật là uổng phí!
Lúc này, Trình Hạo rửa bát xong đi đến, nhìn thấy Tiểu Lạc đang nói chuyện với người khác mà vui vẻ như vậy, trong lòng cảm thấy rất tủi thân, bèn nói: “Bà xã à, em lừa anh nhé. Em nói em phải làm việc nên bảo anh đi rửa bát, cuối cùng em lại lên mạng cùng người khác liếc mắt đưa tình.”
Lúc trước, Tiểu Lạc đã nhận lời với Trình Hạo sẽ chuyên tâm vào làm việc, không mở QQ nữa, bây giờ lại bị anh bắt quả tang, cô liền vội vàng giải thích: “Em phải tìm một thợ chụp ảnh để hỏi chút vấn đề liên quan đến hình ảnh nên em mới mở QQ lên mà.”
“Đừng biện hộ nữa, hôm nay là cuối tuần, em là của anh. Hơn nữa Tần My không có ở nhà, chúng ta nên tận hưởng thế giới chỉ có hai người.” Vừa nói, Trình Hạo vừa cúi đầu, ghé sát tai Tiểu Lạc thì thầm: “Em tăng ca cũng mệt rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi thôi, lát nữa anh sẽ phục vụ đặc biệt cho em.”
“Hả, “phục vụ đặc biệt” á?” Lòng hiếu kỳ của Tiểu Lạc tăng lên.
“Nếu đã là phục vụ đặc biệt thì tiết lộ quá nhiều sẽ không còn thú vị nữa rồi. Em nhanh chóng tắt máy tính và đi tắm mau lên.”
“Được, được, được. Em chào Đặng Giai và mấy người bạn rồi sẽ tắt.” Tiểu Lạc vội vàng tạm biệt Đặng Giai, Thẩm Lộ Dao, đóng QQ lại rồi tắt máy tính. Sau đó cô mang túi đựng quần áo vào nhà tắm.
Cô vừa đánh răng xong, cởi quần áo chuẩn bị tắm, liền nghe thấy Trình Hạo ở bên ngoài cửa nói vào: “Bà xã, anh có thể vào không?”
“Không được.” Tiểu Lạc trả lời. “Em cởi hết quần áo ra rồi.”
“Phục vụ đặc biệt bắt buộc phải thực hiện trong nhà tắm mà.” Trình Hạo nói.
“Hả?” Tiểu Lạc suy nghĩ trong nháy mắt, không phải anh ấy định làm chuyện gì mờ ám trong nhà tắm đấy chứ?!
“Bà xã, cho anh vào nhé, chẳng mấy khi có cơ hội phục vụ trong “nhà tắm uyên ương”.”
Không đợi Tiểu Lạc trả lời, Trình Hạo đã đẩy cửa vào: “Bà xã, anh đến đây.”
“Em vẫn chưa cho phép anh vào mà.” Tiểu Lạc oán trách nói.
“Lúc nãy em không nói gì, anh tưởng em im lặng là đồng ý.” Trình Hạo cười đáp. “Hơn nữa, nếu anh không vào thì làm sao “phục vụ đặc biệt” cho em được?”
“Vậy anh nói xem, trong phòng tắm nhỏ hẹp này, làm sao phục vụ được cho em?” Tiểu Lạc ung dung nhìn Trình Hạo.
“Hầu hạ em tắm rửa, thay quần áo nhé.” Trình Hạo vẻ mặt nghiêm trang nói.
“Muốn xem người đẹp tắm thì cứ nói thẳng ra, lại còn phải quanh co lòng vòng nữa, ai đó không thấy xấu hổ à?” Tiểu Lạc mỉm cười trêu chọc.
“Đến đây, bà xã, để anh phục vụ em nhé. Phục vụ theo tiêu chuẩn năm sao tuyệt đối luôn!” Trình Hạo cởi quần áo rồi cầm lấy khăn tắm, nhúng vào nước cho ẩm, sau đó đổ sữa tắm lên, động tác vô cùng thuần thục.
“Nói từ nãy, hoá ra “phục vụ đặc biệt” của anh chính là giúp em kì lưng à?” Tiểu Lạc nói như tỉnh ngộ ra điều gì đó.
Cô mở vòi hoa sen, xả nước vào người, sau đó quay người lại, bắt đầu tận hưởng cảm giác được “phục vụ năm sao” của Trình Hạo.
Tiểu Lạc nhắm mắt, thoả mãn tận hưởng giây phút được anh kì lưng. Từng giây từng phút, cô đều cảm thấy ấm áp, thích thú và thật hạnh phúc biết bao.
Lúc Trình Hạo kì lưng cho Tiể