Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
mà?”
“Vậy em coi anh là tri kỷ của em sao?”
“…” Lộ Dao không biết trả lời anh như thế nào, vì thời gian hai người ở bên nhau chưa đủ dài. Mặc dù cả hai đều có cảm tình với nhau, hơn nữa cũng đã có sự gần gũi về thể xác nhưng vẫn chưa đạt đến mức “tri kỷ”. Họ bên nhau ngoài việc thể hiện tình yêu ra thì chẳng ai thể hiện nhiều về con người thật của mình. Nhiều lúc chỉ có cô nói, còn anh chỉ im lặng lắng nghe. Cô cũng kể sơ qua về mối tình trước đó của mình. Cô cũng từng nói với anh rằng, nếu yêu một lần nữa thì cô hy vọng người ấy sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
Nhưng lúc đó Lương Vũ Thành không thể hiện bất cứ thái độ nào. Anh chỉ mỉm cười lắng nghe và từ trước đến giờ, anh cũng chưa bao giờ kể về những mối tình của mình.
“Em không biết chúng ta là bạn… hay là… tình nhân?” Lộ Dao ngập ngừng một lúc suy nghĩ xem nên nói như thế nào.
“Anh muốn em sẽ là người yêu của anh, em nghĩ sao?” Vũ Thành vừa nói vừa lôi ra một chiếc hộp rất đẹp.
Cô bắt đầu thấy tim mình loạn nhịp. Lẽ nào trong chiếc hộp kia đựng món quà tỏ tình? Ban đầu cô nghĩ cho dù anh có định tỏ tình thì cũng phải đợi dùng bữa xong, không ngờ lại nhanh như vậy.
Lương Vũ Thành mở chiếc hộp lấy ra sợi dây chuyền rồi nói: “Lộ Dao, em làm bạn gái của anh nhé!”
Thẩm Lộ Dao cảm thấy từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ nói nhẹ nhàng và ngọt ngào đến thế nhưng cô không vội đồng ý mà hỏi: “Trước khi em trả lời câu hỏi này của anh, em có thể hỏi anh một câu được không?”
“Được.” Lương Vũ Thành không có vẻ gì lo lắng, hình như cũng đã chuẩn bị trước tâm lý rồi.
“Với điều kiện của anh thì xung quanh có không ít những cô gái trẻ đẹp giỏi giang theo đuổi, rốt cuộc là anh thích em ở điểm nào?” Trước nay, Lộ Dao luôn cảm thấy mình không phải là cô gái được ông trời ưu ái nên không tin lắm vào những chuyện tốt đẹp từ trên trời rơi xuống. Nhưng sau khi thất tình và gặp lại người bạn thời tiểu học Tiểu Lạc đến giờ thì bỗng dưng có một bạch mã hoàng tử từ trên trời rơi xuống ngay bên cạnh cô.
“Không hề ngụy trang, cũng không giả dối, rất đỗi tự nhiên. Đương nhiên còn có vẻ đẹp khiến người ta rung động, có ngoại hình tương đối gợi cảm và đôi mắt ưu tư.” Vũ Thành nói rất trôi chảy.
Hai từ “gợi cảm” và “ưu tư” hoàn toàn không liên quan gì đến nhau, bây giờ lại được anh dùng để nhận xét về cô. Thẩm Lộ Dao tự thấy mình không hề có những đặc điểm anh vừa nói. Xem ra hoàn cảnh này thật đúng với câu: “Cái đẹp nằm trong đôi mắt kẻ si tình.”
Thực ra, Lộ Dao rất muốn nhận lời yêu nhưng cô là con gái, cho dù đối phương là một chàng trai tài giỏi chăng nữa, cô vẫn phải tỏ ra đôi chút ngại ngần. Cho nên, cô cố tình trầm tư như thể đang suy nghĩ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Vũ Thành đổ chuông, anh cầm máy lên nhìn qua rồi bước về phía cửa sổ nghe máy.
Thẩm Lộ Dao nhân lúc đó nhắn tin cho Tiểu Lạc, hỏi cô ấy xem Lương Vũ Thành đã tỏ tình rồi thì phải trả lời như thế nào? Tiểu Lạc nhắn lại ngay cho Lộ Dao, bảo cô ấy nhanh chóng nhận lời. Câu trả lời của Tiểu Lạc cũng trùng với suy nghĩ của Lộ Dao.
Vũ Thành nghe điện thoại xong liền quay lại bàn ăn, nói với vẻ xin lỗi: “Tối nay là thời gian dành riêng cho chúng ta, lẽ ra anh không nên nghe máy nhưng vì việc công nên anh đành phải nghe.”
“Không sao đâu.” Nghe Vũ Thành nói “thời gian dành riêng cho chúng ta”, Lộ Dao cảm thấy vô cùng xúc động.
“Thức ăn sắp nguội rồi, chúng ta mau ăn thôi.” Vũ Thành cất dây chuyền đi rồi cầm đũa lên.
“Được.” Lộ Dao nhoẻn miệng cười gượng gạo. Liệu có phải anh ấy nhận được cú điện thoại đó mà không muốn tỏ tình nữa không? Nếu không tại sao lại chuyển sang ăn cơm luôn thế? Anh ấy cất dây chuyền đi rồi chắc là vì không muốn được ở bên cô nữa. Haizz, vừa nãy còn giả vờ ngại ngùng gì chứ… Miếng ngon đến miệng rồi còn để tuột mất.
***
Ăn xong, Vũ Thành lấy chìa khóa xe, chuẩn bị đưa Lộ Dao về nhà. Điều này khiến cô cảm thấy rất hụt hẫng. Trước đây, nếu muộn như thế này, anh sẽ chủ động bảo cô ở lại nhưng hôm nay anh lại quyết định đưa cô về nên cô thấy tiếc vì đã không giả vờ say rượu rồi nằm gục luôn ra đấy.
Cô nghĩ, liệu có phải mình đã có hành động gì khiến anh cảm thấy không vừa lòng nên anh mới trở nên như vậy?
Hai người vừa bước ra cửa, Vũ Thành đang định khóa cửa lại thì cô đã lấy hết can đảm rồi nói: “Câu hỏi của anh, em có câu trả lời rồi.” Nếu không vứt bỏ sự ngại ngùng đi thì làm sao mà “câu” được chàng hoàng tử chứ! Lộ Dao đành đánh liều một phen.
“Hử?” Vũ Thành mỉm cười tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng lại vờ như không biết.
“Em đồng ý.” Lộ Dao nói nhỏ nhẹ.
“Em nói sao? Anh nghe không rõ.” Vũ Thành đang chuẩn bị khóa cửa liền dừng tay lại.
“Em nói là em đồng ý làm bạn gái của anh.” Lộ Dao nhắc lại to hơn.
“Em lúc nào cũng phải bị “dồn ép” một chút mới chịu nói thật.” Nói xong, Vũ Thành bế cô vào nhà, dùng chân đá cánh cửa đóng lại rồi đi thẳng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
“Anh thật là đáng ghét!” Cô nhìn thấy anh đã bắt đầu tháo cà vạt, cởi quần áo.
“Lời con gái nói đều phải hiểu theo ý ngược lại, em n