Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

ói ghét anh nhưng thực ra là yêu anh đúng không?” Vũ Thành nói.
“Anh vừa nói đưa em về nhà, tại sao lại ôm em vào trong thế này?” Trước khi Vũ Thành kịp đặt môi hôn, Lộ Dao liền hỏi.
“Đây chính là cách anh tỏ tình mà.” Vũ Thành nói xong liền tự tay mình đeo dây chuyền lên cổ Lộ Dao, sau đó anh cúi người xuống và đặt nụ hôn nồng nàn lên đôi môi nóng bỏng của cô.
Trong giây phút ấy, Lộ Dao cảm thấy như có đến 9999 bông hồng đang nở rộ trong lòng mình.
Cách tỏ tình của Vũ Thành đúng là rất đặc biệt, đặc biệt như chính con người anh khiến cô không thể nào mà đoán trước được. Cách tỏ tình của anh cũng giống như tình yêu mà anh dành cho cô. Đó là sự kết hợp uyển chuyển của băng và lửa khiến cô vừa cảm nhận được niềm hạnh phúc ngọt ngào, đồng thời cũng cảm nhận được nỗi nhớ nhung da diết.
***
Sau giây phút yêu đương nồng nhiệt, Vũ Thành ôm lấy tấm thân nhễ nhại mồ hôi của Lộ Dao bước về phía nhà tắm.
“Để em tự đi được rồi.” Lộ Dao không quen với cách yêu như thế này của Vũ Thành.
“Hôm nay hãy để anh được phục vụ em.” Thời gian Lương Vũ Thành nói xong câu đó thì họ cũng đã đi đến nhà tắm. Anh đặt cô xuống và bắt đầu mở nước bồn tắm.
Thẩm Lộ Dao đứng trước gương, nhìn thấy tấm thân ngọc ngà và đôi má ửng hồng sau phút yêu cuồng nhiệt. Nước ấm trong bồn tắm đã gần đầy khiến hơi nước bốc lên, không khí trong nhà tắm cũng vì thế nóng dần lên. Chẳng mấy chốc, hơi nước đã phủ một lớp sương mỏng trên gương và cả hình ảnh của cô trong gương.
Thẩm Lộ Dao nhẹ nhàng bước vào bồn tắm, nước nóng trong bồn nhanh chóng ngập kín thân thể cô. Cô từ từ nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác được Lương Vũ Thành nhẹ nhàng vuốt ve.
“Anh thích nhìn em như thế này.” Lương Vũ Thành nói.
“Tại sao?” Thẩm Lộ Dao mở to mắt.
“Bởi vì, bây giờ em chỉ mặc mỗi một bộ quần áo.”
“…” Thẩm Lộ Dao không hiểu ý của anh, rõ ràng bây giờ cô chẳng mặc gì. “Ý anh là em đang mặc kiểu y phục mới à?” Cô vừa cười vừa nói.
“Không phải, mà là nó đấy.” Lương Vũ Thành chỉ vào mặt dây chuyền óng ánh trên cổ cô. “Bên trên có tên của chúng ta được viết bằng chữ phiên âm, đó là chiếc áo của tình yêu.”
Thẩm Lộ Dao cầm mặt dây chuyền lên xem, nhìn kỹ mới thấy quả thực bên trong mặt dây chuyền có khắc tên của hai người.
“Chiếc áo tình yêu”, cái tên đầy ý thơ. Thẩm Lộ Dao cười nói: “Anh sắp trở thành nhà thơ rồi đấy.”
“Anh hy vọng sau này chỉ có anh được nhìn em thường xuyên. Như vậy, em chỉ thuộc về mình anh thôi.” Nghe xong câu này của Vũ Thành, cô không thể cười được nữa.
“Ý của anh là, sau này em không đi làm nữa sao?” Lần này, Lệ Dao phản ứng nhanh lạ thường.
“Không phải thế, chỉ là anh muốn em sau này không theo con đường nghệ thuật nữa. Em cũng biết giới giải trí trong ít đục nhiều, chứa đựng nhiều quy tắc ngầm. Lần trước, cái tên họ Vu gì đó không phải định chiếm đoạt em sao? Anh không muốn em bị lợi dụng và phải chịu bất cứ thiệt thòi nào.” Thật ra không phải anh không tin tưởng cô mà bố mẹ anh không muốn anh yêu ai theo nghiệp nghệ thuật, nếu là bạn bè hay yêu chơi bời thì còn được, chứ yêu thật lòng hay kết hôn thì hoàn toàn không thể. Cũng như lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Dao, anh đã có ý nghĩ muốn bảo vệ cô. Khi tiếp xúc với cô lâu dần, anh phát hiện cô không giống với những người khác trong giới giải trí. Dường như cô không thuộc về nơi đó vì nhiều lúc cô ngây thơ giống như những cô gái còn non dại. Bắt đầu từ lúc ấy, trong anh đã có ý định muốn chiếm cô làm của riêng mình. Nhưng anh cũng không thể không nghĩ đến những điều mà bố mẹ đã nói, nếu muốn thuyết phục bố mẹ thì chỉ còn cách để cô ấy không dính dáng gì đến giới giải trí nữa mà thôi.
Lộ Dao nghĩ, lời của Vũ Thành cũng có lý, hơn nữa vì anh ấy yêu cô nên mới làm như vậy. Cô lại hỏi: “Nếu em không làm việc ấy nữa thì em có thể làm gì? Nếu không tìm được việc khác, anh có nuôi em không?”
“Đương nhiên là vậy rồi. Em có thể suy nghĩ đến việc làm mẹ và sinh cho anh một đàn con.” Lương Vũ Thành giữ vẻ mặt nghiêm túc nói với cô.
“Đáng ghét! Anh coi em là gì vậy? Lại còn một đàn con nữa chứ.” Lộ Dao té nước vào người Vũ Thành.
“Nếu cứ theo quy luật nói ngược của con gái thì vừa nãy em nói “đáng ghét” có nghĩa là “em đồng ý” rồi. Còn nữa, em làm anh ướt hết thế này, có nghĩa là đang muốn mời anh cùng tắm với em đúng không?” Nói xong, Vũ Thành không ngần ngại bước vào bồn tắm.
Khi cảm hứng dạt dào của Vũ Thành trỗi dậy thì Lộ Dao không thể đẩy anh ra được. Đương nhiên, cô cũng hy vọng anh sẽ giữ mãi ngọn lửa tình ấy. Cô thà hưởng thụ sự mãnh liệt của ngọn lửa đang hừng hực cháy còn hơn là chịu sự lạnh lẽo của tảng băng.
***
“Ha ha, Tiểu Lạc, em lại bị anh tóm được rồi.” Tiểu Lạc vừa bước lên cầu vượt đi bộ thì nghe thấy tiếng của Trình Hạo từ phía sau. Đợi cô quay người lại, Trình Hạo đã nhanh chân bước đến nắm lấy tay cô.
“Ấy, không phải anh nói trên QQ là hôm nay phải làm thêm sao?” Tiểu Lạc quay người lại rồi tiếp tục bước về phía trước, dường như cô không hề bị ảnh hưởng bởi sự hứng khởi của anh.
“Bắt trẻ con” là một trò chơi riêng