The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.

u gì?” Tiểu Lạc còn nhớ, mấy lần trước Trình Hạo đều phải dùng bao cao su để tránh thai. Biện pháp này rất đáng tin cậy, đến giờ cô vẫn chưa bị “dính” lần nào.
“Có lần mình uống thuốc tránh thai, có lần thì là tính theo chu kỳ, có khi thì…” May mà ngồi trong phòng cách âm, nếu không Lộ Dao không thể mở miệng trình bày những chuyện “riêng tư chốn phòng the” như thế. “Nhưng mà, thật là lạ, thời gian thụ thai là khoảng bốn mươi ngày trước, lần đó mình đã uống thuốc rồi mà, tại sao vẫn “dính” chứ?” Đối với vấn đề thụ thai vào thời gian nào, Lộ Dao vẫn chưa có nhiều hiểu biết.
“Ây da, uống thuốc hại người lắm đấy! Cậu dùng loại tránh thai cấp tốc hay loại tránh thai trường kỳ?” Tiểu Lạc có cô đồng nghiệp uống thuốc tránh thai rồi nhưng vẫn mang thai nên cũng có hiểu biết đôi chút.
“Là loại tránh thai cấp tốc mình mua ở hiệu thuốc. Họ nói có tác dụng trong vòng bảy mươi hai giờ.”
“Sau khi uống thuốc xong có quan hệ nữa không?” Tiểu Lạc hạ thấp giọng xuống hỏi.
“…Hình như là có.” Thẩm Lộ Dao cố nhớ lại ngày hôm đó. Sau khi quan hệ, cô đã uống ngay viên thuốc tránh thai luôn mang theo bên mình nhưng hôm đó không hiểu sao sinh lực của Vũ Thành lại dồi dào một cách kỳ lạ, sau khi uống thuốc đúng là họ có quan hệ một lần nữa.
“Sao cậu lại hỏi thế?”
“Mình có cô bạn gặp trường hợp giống như cậu ấy. Cậu cho rằng thuốc tránh thai là linh đơn vạn năng, chỉ cần uống rồi thì trong vòng bảy mươi hai giờ quan hệ sẽ không có chuyện gì sao?” Tiểu Lạc cảm thấy bản thân mình không chỉ có năng khiếu làm chuyên gia tâm lý mà còn có năng khiếu làm chuyên gia phụ khoa.
“Nhưng mà dùng thuốc tránh thai đó liệu đứa bé có bị ảnh hưởng gì không?” Khi chưa gặp Tiểu Lạc, Lộ Dao đã nghĩ tới chuyện bỏ đứa bé nhưng bây giờ khi muốn giữ lại, cô ấy lại sợ đứa bé sẽ bị ảnh hưởng. Cô đã đau đầu, mệt mỏi vì chuyện mang thai lắm rồi, giờ không muốn tăng thêm bất cứ áp lực nào nữa.






“Đến thư viện Tây Đơn. À, không… không! Bác tài, phiền bác đưa cháu tới bến xe buýt gần nhất, cháu đi xe buýt về.” Tiểu Lạc vừa mới nghĩ ra từ đây tới thư viện sách Tây Đơn còn khá xa, tiền xe chắc chắn sẽ không rẻ. Thà cô xuống bến xe gần đây rồi bắt xe buýt, sau đó ngồi tàu điện ngầm đến, tuy rắc rối một chút nhưng lại tiết kiệm được một khoản tiền.
“Được thôi.” Bác tài thất vọng trả lời. Những người ở khu đô thị cao cấp này hầu như đều có xe riêng nên không đi taxi, Tiểu Lạc xuống xe cũng đồng nghĩa với việc bác tài phải lái xe một mình quay về thành phố.
Khi Tiểu Lạc bước lên xe buýt và cầm trên tay tờ biên lai tiền taxi một trăm hai mươi lăm tệ, cô bỗng cảm thấy ngậm ngùi: “Lần này, cứ coi như mình tiêu hết số tiền nhuận bút của ba trang chuyên mục vậy. Nhưng cũng may mà mình còn biết đi xe buýt về, tiết kiệm được sáu mươi tệ.” Tính tình của Tiểu Lạc là như vậy. Cô tiêu tiền vì bạn bè thì không cần đắn đo nhưng khi có một mình thì cái gì có thể tiết kiệm được cô sẽ rất tiết kiệm. Cô biết, hơn một trăm tệ đối với Lộ Dao không thành vấn đề nhưng cô muốn qua chuyện ấy để Lộ Dao có thể hiểu rằng: Lúc cô ấy gặp khó khăn, phiền muội thì vẫn có người muốn chia sẻ, như vậy cô ấy sẽ không cảm thấy đơn độc nữa.
Tiểu Lạc hiểu rất rõ, sống ở những nơi phức tạp rất cần lòng dũng cảm, nhất là sống ở thành phố Bắc Kinh này. Người xưa có câu: “Ở nhà nhờ bố mẹ, ra ngoài nhờ bạn bè” không đơn thuần chỉ là một câu nói. Ở nơi đất khách quê người, cuộc sống không hề đơn giản, nếu một lúc nào đó mà phát hiện có bạn bè ở bên cạnh và giúp đỡ thì đó chính là điều hạnh phúc và may mắn nhất.
Lúc Tiểu Lạc đến thư viện Tây Đơn cũng đã bốn giờ chiều. Cô bước ra quầy tạp hóa bên cạnh thư viện mua một chai nước nho, chuẩn bị lên thư viện tìm hiểu cả núi sách cho hết buổi chiều, bỗng chuông điện thoại reo lên bài hát: “Sữa đậu nành không thể rời xa bánh quẩy, để em yêu anh mãi mãi, tình yêu cần phải như vậy, mới là hạnh phúc ngọt ngào…”
Hôm đó, khi Lộ Dao về tới nhà, cô suy nghĩ rất kỹ và cuối cùng quyết định nói cho Vũ Thành biết mọi chuyện. Cô hy vọng hai người sẽ cùng nhau bàn bạc để nghĩ cách giải quyết vấn đề.
Buổi tối, Lộ Dao tắm giặt sớm và chuẩn bị mọi thứ xong xuôi ngồi đợi Vũ Thành để chia sẻ với anh chuyện mà cô đang giấu trong lòng.
Vũ Thành vừa đến đã vội ôm hôn Lộ Dao nhưng bị cô từ chối và cương quyết đẩy ra. Anh cảm thấy hôm nay cô có điều gì đó kỳ lạ vì muộn rồi mà cô vẫn chưa thay đồ ngủ, cũng lại không cho anh đụng vào người.
“Em sao vậy?” Vũ Thành quay lưng đi và hỏi.
“Có thể một, hai tháng tới, anh sẽ không được thân mật với em như trước.” Cô bình thản trả lời khiến anh không hiểu ra làm sao, cũng không biết cô đang vui hay buồn.
“Tại sao vậy?” Vũ Thành không hiểu ý hỏi lại. Lẽ nào, cô ấy đã cảm thấy nhàm chán rồi? Hay khả năng của anh vẫn chưa làm cô ấy thỏa mãn? Kỹ thuật của “cậu nhỏ” vẫn chưa đạt sao?
“Anh thử đoán xem tại sao?” Cô quay người, nhìn thẳng vào mắt Vũ Thành.
“Anh…..anh đã làm sai chuyện gì à?” Vũ Thành cẩn thận hỏi dò bởi ngoài những l