Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

Thành thở dài rồi nói tiếp: “Vừa nãy, anh còn thấy mấy viên thuốc tránh thai cấp tốc trong túi em, những thứ thuốc đó rất có hại cho sức khỏe. Anh thật sự vô tâm quá, anh đã không hề quan tâm đến em...” Vũ Thành nắm chặt tay Lộ Dao, giọng nói càng ấm áp.
Lộ Dao không dám nói thêm điều gì, lúc này cô giống như một tội đồ đang hồi hộp chờ nghe kết quả phán xét của quan tòa. Cô chỉ sợ ngộ nhỡ nói sai điều gì sẽ làm ảnh hưởng xấu tới kết quả.
“Đứa bé đến với chúng ta bất ngờ quá. Nói thật điều đó làm lòng anh thấy không yên tâm nhưng anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa. Nếu em muốn giữ nó, anh hoàn toàn ủng hộ em, chỉ cần em vui là được.”
“Có thật vậy không anh?” Khi Vũ Thành đưa ra quyết định, Lộ Dao mới dám ngẩng đầu lên.
“Nghìn vạn lần đều là thật.” Vũ Thành khẳng định lại một lần nữa.
“Nếu vì con mà anh không được chạm vào em nữa, anh có buồn không?”
“Em nghĩ anh là Tây Môn Khánh[5'> à? Anh đâu có tệ như vậy?” Vũ Thành nói xong liền véo yêu lên mũi cô.
[5'> Nhân vật chính trong tiểu thuyết Kim Bình Mai của Tiểu Tiểu Sinh, nhưng trước đó đã xuất hiện trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am. Theo mô tả của Thủy Hử và Kim Bình Mai, Tây Môn Khánh là một nhân vật hoang dâm vô độ, tư thông với Phan Kim Liên, vợ của Võ Đại Lang, anh trai của Võ Tòng. Y cùng Kim Liên đã đầu độc Võ Đại Lang khi Võ Tòng đi vắng. Đến khi Võ Tòng trở về, an táng cho anh xong, liền giết chết cả Tây Môn Khánh và Kim Liên, lấy đầu tế anh.
“Nếu em sinh đứa bé ra, anh cũng sẽ yêu thương nó chứ?”
“Đứa bé là con anh, tất nhiên anh phải yêu thương nó rồi.”
“Nhưng bọn mình vẫn chưa kết hôn.”
“….” Vũ Thành do dự một hồi trước câu hỏi của cô. Anh chưa dám hứa chắc sẽ kết hôn với cô vào thời điểm này nhưng anh lại không muốn cô buồn phiền nên đành phải nói: “Kết hôn là chuyện đại sự, nhất định phải làm cẩn thận, đợi thời cơ chín mùi, anh sẽ đưa em về giới thiệu với bố mẹ.”
Nghe được câu nói ấy, Lộ Dao cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bất luận thế nào, anh ấy cũng đã nhắc tới chuyện kết hôn, còn hứa sẽ đưa cô về giới thiệu với bố mẹ nữa.
“Em mau xin nghỉ việc hay là hủy hợp đồng luôn đi, anh không muốn mẹ của con anh phải vất vả đâu.” Vũ Thành khẽ xoa xoa lên bụng của cô.
“Nhưng nếu em bị phạt thì sao?”
“Chuyện đó em không phải lo, anh sẽ giải quyết giúp em, chỉ cần em giữ gìn sức khỏe, chuẩn bị tâm lý để sinh con cho khỏe mạnh là được.” Vũ Thành đưa lời an ủi.
“Vâng…” Thoáng một cái tình hình đã thay đổi hẳn. Dường như cô đã bước qua “con đường mù mịt” và đang lâng lâng bay trên “con đường rải đầy hoa”. Đến giờ này cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Ngày mai, anh sẽ bảo người tìm một cô bảo mẫu đến chăm sóc em.”
“Hả? Không cần đâu, em tự chăm sóc cho mình được mà.” Tâm trạng của Lộ Dao bây giờ có thể hình ng như tâm trạng của “nàng Lọ Lem” đột nhiên nhận được sự quan tâm của hoàng tử.
“Em đang mang thai, anh không thể để em làm việc nhà nữa.” Vũ Thành hôn nhẹ lên má cô rồi nói.
Cô đành phải nghe lời anh. Vũ Thành là con trai y nhất của nhà họ Lương, nếu anh không có con riêng thì đứa con trong bụng cô sẽ là người kế thừa y nhất của nhà họ nên sự quan tâm ấy của Vũ Thành đối với cô là điều hoàn toàn có thể lý giải được.
Lộ Dao vui mừng gọi điện thoại kể lại mọi chuyện cho Tiểu Lạc nghe, còn nói rằng cô sẽ nghỉ việc để ở nhà dưỡng thai. Tiểu Lạc nghe vậy cũng thấy vui thay cho bạn. Trước đây, Tiểu Lạc luôn cho rằng những công tử nhà giàu chỉ yêu chơi bời chứ không hề có trách nhiệm nhưng lần này Lương Vũ Thành thật sự đã làm cô mở rộng tầm mắt.
“Tiểu Lạc, Vũ Thành còn nói sẽ thuê bảo mẫu cho mình, cậu để ý giúp mình xem có ai phù hợp không nhé.”
Tiểu Lạc nghe xong vội xung phong luôn: “Cậu đang muốn tìm bảo mẫu à? Hay để mình làm đi. Cậu thấy mình thế nào?”
“Em làm bảo mẫu à?!” Trình Hạo để lộ khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên liền nói. “Vậy trước tiên em phải thực tập cho quen đi đã, hãy làm bảo mẫu cho anh trước. Nếu em làm tốt, biết đâu anh sẽ trả lương thực tập cho em cũng nên.”
Tiểu Lạc huých cánh tay vào người Trình Hạo, ra hiệu bảo anh đừng có mà chen ngang vào như thế.
“Đừng đùa mình nữa. Cậu đang làm nhà văn tốt như thế, sao tự nhiên lại muốn chuyển ngành chứ? Làm nhà văn là có tương lai lắm đấy.” Lộ Dao nghĩ Tiểu Lạc đang nói đùa cho vui.
Thực ra, Tiểu Lạc chỉ thuận miệng mà nói vậy, chứ trong lòng cô vẫn tin tưởng rằng mình nhất định sẽ sống chết với nghiệp văn.
Từ lúc Tiểu Lạc và Trình Hạo đặt ra mục tiêu mua nhà, hai người họ luôn có ý thức cắt giảm các khoản chi tiêu. Buổi tối họ tự nấu cơm ở nhà để hạn chế đi ăn uống ở nhà hàng. Ra ngoài họ sẽ đi xe buýt hoặc ngồi tàu điện ngầm chứ không bắt taxi. Cuối tuần, thay vì ra ngoài mua sắm thì cả hai sẽ ở nhà cùng chuyện trò tâm sự.
Tất cả mọi việc đều được họ thực hiện đúng như kế hoạch ban đầu nhưng hai ngày cuối tuần phải ở trong nhà thật sự là rất vô vị. Trước đây, thỉnh thoảng Tiểu Lạc hay hẹn đồng nghiệp hay mấy cô bạn thân đi dạo phố nhưng để tích góp tiền mua nhà, cô đã phải bỏ hầu hết sở thích của mình, đúng