Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
úc công việc bận rộn, hàng ngày anh đều thu xếp ở bên cô.
“Anh đã làm sai một chuyện rồi đấy.” Lộ Dao vẫn không thay đổi nét mặt.
“….” Lương Vũ Thành không trả lời, cố nghĩ xem thật sự mình đã làm gì đắc tội với cô, chẳng hạn như thỉnh thoảng anh có bị các cô gái liếc mắt đưa tình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, gần đây anh không hề gặp gỡ một cô gái nào, ngoan ngoãn cách ly tất cả những cám dỗ ấy, một lòng một dạ với cô.
“Thật sự anh không làm sai chuyện gì mà “cái ấy” của anh đã gây họa.” Lộ Dao nói rồi đưa tay chỉ xuống “cậu nhỏ” vốn đang ngoan ngoãn nằm bất động từ nãy giờ của anh.
“…” Vũ Thành càng không biết nói gì. “Cậu nhỏ” của anh gần đây rất ngoan ngoãn đấy chứ, chỉ chuyên tâm phục vụ một mình cô chủ Lộ Dao thôi.
“Lộ Dao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại cứ lòng vòng như thế, nếu anh đã làm chuyện gì không phải thì em cứ nói thẳng ra.” Vũ Thành không thể nhẫn nại thêm được nữa.
“Bởi vì nó không chịu mặc “áo mưa” nên mới gây họa đấy.” Lúc tay của Lộ Dao chạm vào, “cậu nhỏ” của Vũ Thành đã kịp ngóc đầu dậy.
“À, em làm nó “to” lên rồi, em có chịu trách nhiệm không?” Giọng Vũ Thành hậm hực hỏi lại.
“Vậy, anh cũng làm nó to lên rồi, anh chịu trách nhiệm đi.” Lộ Dao nắm lấy tay Vũ Thành rồi đặt lên bụng mình.
Vũ Thành như bị điện giật liền nhanh chóng rụt tay lại.
Hành động nhỏ ấy của anh đã làm tổn thương trái tim Lộ Dao. Cô không biết sẽ bắt đầu như thế nào để nói cho Vũ Thành biết mình đã có thai, anh có vẻ rất sợ điều này thì phải.
“Lộ Dao, em không cho anh chạm vào người em, lại nói anh có lỗi, lẽ nào em đã có thai?” Lương Vũ Thành giờ mới hiểu ra liền ngạc nhiên hỏi lại.
“Không phải, em chỉ muốn chọc anh chút thôi!” Lộ Dao gượng cười, giờ đây cô thật sự không muốn nói chuyện mang thai với anh nữa.
“Vậy tại sao em không cho anh chạm vào em?”
“Hôm nay, em cảm thấy trong người hơi khó chịu.”
“Em thật sự không lừa anh chứ?” Vũ Thành vẫn nửa tin nửa ngờ hỏi lại.
“Không, em mệt rồi, em đi ngủ trước đây.” Lộ Dao trở mình, lập tức quay lưng lại với Vũ Thành.
“Được, em ngủ ngon!” Anh vốn cũng không muốn miễn cưỡng cô.
Trằn trọc mãi vẫn chưa ngủ được nhưng Lộ Dao vẫn quay lưng lại với Vũ Thành giả vờ ngủ rất say. Trong đầu cô, những suy nghĩ đang đan xen, hỗn loạn. Nếu Vũ Thành không cần đứa bé thì cô sẽ phải làm thế nào? Nghĩ đi nghĩ lại, mãi mà cô không tìm được câu trả lời. Ngoài việc để mặc cho số phận an bài cô chẳng biết làm thế nào nữa.
Ngày hôm sau, khi Lộ Dao vẫn đang ngủ say thì Vũ Thành đã dậy sớm ăn mặc chỉnh tề. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh mới nhẹ nhàng tiến đến bên giường, cúi người xuống, áp mặt lên má cô và thì thầm: “Mèo lười, dậy thôi nào.”
“Mấy giờ rồi?” Lộ Dao cố mở cặp mắt vẫn còn đang ngái ngủ.
“Chín giờ rồi.”
“Hả? Muộn vậy rồi à?” Lộ Dao ngồi dậy rồi tìm thứ gì đó ở đầu giường.
“Em tìm gì vậy?”
“Em tìm điện thoại.” Lộ Dao có thói quen tắt nguồn điện thoại trước khi đi ngủ nên mỗi sáng thức giấc, việc đầu tiên cô làm là tìm điện thoại. “Ô, sao lại không thấy nhỉ?”, cô tìm quanh mà vẫn không thấy.
“Hay là em để trong túi, tối qua lại quên không bỏ ra?”
“Vâng, có khi là như vậy.” Nói xong, Lộ Dao định xuống giường ra chỗ cất túi xách để lấy điện thoại.
“Em cứ nằm yên đấy, để anh lấy giúp em.” Vũ Thành bảo cô quay lại giường rồi tự mình ra lấy.
Sự quan tâm của anh nhanh chóng sưởi ấm trái tim Lộ Dao. Cô không hề nhớ trong chiếc túi xách vẫn để tờ giấy xét nghiệm của bệnh viện.
Lương Vũ Thành cầm tờ giấy xét nghiệm và điện thoại tới, giơ lên trước mặt Lộ Dao rồi hỏi: “Đây là cái gì vậy?”
“À….tờ giấy xét nghiệm của Tiểu Lạc – bạn em.” Vẻ mặt Lộ Dao lo lắng, nói xong vội giật lại tờ giấy trên tay Vũ Thành.
Vũ Thành giữ chặt tờ giấy xét nghiệm trong tay rồi mở ra nhìn kỹ họ tên trên tờ giấy: “Trần Lộ.”
“Trần Lộ là ai?” Vũ Thành nheo mày hỏi.
“…là em.” Cuối cùng cô cũng chịu thừa nhận. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh biết sự thật thôi.
“Tại sao từ trước tới nay em không hề nhắc tới cái tên này?”
“Đấy là tên thật của em, còn tên trong chứng minh tư và tên nghệ danh của em đều là Thẩm Lộ Dao. Cái tên Trần Lộ em không dùng nữa cho nên không nói với ai. Lần này em phải dùng cái tên ấy vì không muốn ai biết…. em có thai…” Lộ Dao khẽ cúi đầu, dũng cảm nói hết toàn bộ sự thật.
Thực ra, tối hôm qua khi để ý những cử chỉ kỳ lạ của cô, Vũ Thành đã có chút hoài nghi. Tờ giấy xét nghiệm hôm nay đã thật sự chứng minh những nghi ngờ của anh hoàn toàn đúng – Lộ Dao đã có thai.
Anh ngồi xuống cạnh giường, khẽ nói: “Thật sự, anh chưa chuẩn bị tâm lý để chúng mình có con nhưng không phải vì vậy mà em lại giấu anh chuyện này. Nếu hôm nay mà anh không nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm thì có phải em định giấu anh bỏ đi đứa bé, đúng không?”
“….” Đúng là cô đã từng có suy nghĩ ấy. Nếu bố của đứa bé không thích nó thì cô sinh nó ra không phải là tự đem phiền phức đến cho cả hai mẹ con sao.
“Ôi! Em mang thai tất cả là do anh đã không cẩn thận.” Vũ