Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
lễ tân liền chuyển ngay ánh mắt sang đó, ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng: chắc là túm được vị khác VIP nào đây. Ánh mắt Tiểu Lạc cũng bị hút theo chiếc xe đắt tiền vừa đột ngột xuất hiện, qua kính chắn gió cô nhìn thấy người lái chiếc xe là một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú.
Chàng trai xuống xe rồi mở cửa xe bên kia ra, một cô gái đẹp lộng lẫy trong chiếc áo khoác trắng ngà, đeo kính râm nhanh chóng bước xuống. Đội lễ tân càng mở to mắt hơn nữa, nhìn chằm chằm như dán luôn cặp mắt vào anh chàng đẹp trai rồi thốt lên: Trời ơi! Sao lại có người đẹp trai đến như vậy!
Cô gái xinh đẹp kia chẳng phải Thẩm Lộ Dao sao? Tiểu Lạc đợi Lộ Dao đi tới gần, định lên tiếng gọi thì thấy chàng trai tuấn tú hôn lên má cô ấy rồi ghé vào tai thầm thì điều gì đó.
Tiểu Lạc không muốn phá vỡ giây phút thân mật của họ nên đành đứng lại. Anh chàng tuấn tú kia… lẽ nào chính là người Lộ Dao thường hay nhắc tới – Lương Vũ Thành? Tiểu Lạc nghĩ thầm quả nhiên anh ấy rất đặc biệt, trông giống như ngôi sao điện ảnh nổi tiếng vậy.
“Tiểu Lạc.” Thẩm Lộ Dao quay sang thì thấy Tiểu Lạc liền giới thiệu luôn với Lương Vũ Thành.
“À… cậu tới rồi sao, Lộ Dao?” Tiểu Lạc luôn giữ vẻ mặt thân mật, đôi môi khẽ mỉm cười.
“Tiểu Lạc, đây là Lương Vũ Thành, bạn trai của mình. Còn đây là Tiểu Lạc – bạn thân của em thời tiểu học.” Lộ Dao vừa đi tới vừa giới thiệu.
“Chào anh, em nghe danh anh đã lâu, Lộ Dao hay kể cho em nghe về anh.” Tiểu Lạc nói.
“Chào em. Anh nghe Lộ Dao nói em là một nhà văn?” Lương Vũ Thành đáp lại.
“Đâu có. Em mới chỉ là cây bút vô danh thôi.” Nhà văn ư? Tiểu Lạc nghĩ thầm liệu Lộ Dao có tâng bốc cô quá không?
“Tiểu Lạc, em không cần phải khiêm tốn vậy đâu. Hôm nay anh có chút việc, xin phép hai người về trước, các em cứ dùng bữa tự nhiên nhé.” Lương Vũ Thành nói.
“Không sao, anh có việc thì về trước đi ạ.” Tiểu Lạc vội trả lời.
“Lái xe cẩn thận anh nhé!” Thẩm Lộ Dao dặn thêm.
Lương Vũ Thành lên xe rồi còn quay đầu lại cười với Lộ Dao một lần nữa rồi mới lái xe đi.
Hai người bước vào nhà hàng, Tiểu Lạc đi tới chiếc bàn vừa nãy đặt chỗ nhưng Lộ Dao liền ngăn lại: “Cậu nhầm đường rồi, phải là hướng này chứ.”
“Nhưng mà hướng đó không phải đều là bàn VIP sao?” Tiểu Lạc thắc mắc.
“Đúng rồi, mình đã đặt chỗ trước rồi, bàn số 6.”
“Thật là xa xỉ quá!”
“Bàn VIP yên tĩnh, rất tiện cho chúng mình tâm sự thoải mái hơn, cũng không đắt lắm đâu.”
“Được rồi, mình sẽ chiều theo cậu, đến phòng VIP được chưa?” Tiểu Lạc đi theo Lộ Dao tới khu dành cho khách VIP.
“Lộ Dao, cậu thật là có phúc! Lương Vũ Thành vừa tâm lý, vừa đẹp trai, lại lịch sự mà quan trọng nhất là anh ấy nhiều tiền.” Vừa ngồi xuống, Tiểu Lạc đã vội trầm trồ khen ngợi.
“Có phúc gì chứ? Cậu cho rằng chuyện tình cảm là việc đầu tư hay sao hả?” Lộ Dao bỏ cặp kính xuống rồi đặt chiếc túi xách lên chiếc ghế bên cạnh.
“Chuyện tình cảm và đầu tư cũng khá giống nhau mà. Này nhé, nếu cậu lấy người chồng kém cỏi, cậu sẽ phải vất vả cả đời. Nhưng lấy được người chồng giỏi giang không những không phải lo lắng gì mà cậu còn được hưởng hạnh phúc suốt đời, có khác gì may mắn không? Tình cảm chẳng phải chính là đầu tư đó sao?” Tiểu Lạc giải thích.
“Cậu nói như vậy cũng có lý.” Lộ Dao gật đầu tán thành.
“Bạn trai cậu giàu có như vậy, hôm nay mình mà không được chiêu đãi một bữa đàng hoàng thì thật có lỗi với anh ấy lắm.” Tiểu Lạc cầm thực đơn trên tay, định chọn mấy món ưa thích lại thấy đắt quá.
“Không Tiểu Lạc, hôm nay mình mời cậu, chứ không phải bạn trai mình. Mình không nhiều tiền như anh ấy nhưng cậu cứ gọi tự nhiên đi, gọi những món cậu thích ấy. Mình còn thẻ tín dụng nữa mà.”
“Tiền của anh ấy cũng chính là tiền của cậu, chẳng phải là của chúng sao. Yên tâm đi, mình không để cậu phải khuynh gia bại sản đâu. Lúc nào mình mua nhà mà không đủ tiền, cậu hãy giúp mình một tay nha!”
“Cái đó còn phải nói sao, nếu cậu khó khăn thì mình nhất định sẽ giúp. Nhưng mà… mình sẽ chỉ dùng tiền của mình giúp cậu, mình không muốn tiêu tiền của Vũ Thành.”
Từ lúc yêu Lương Vũ Thành đến nay, Lộ Dao đã tự đặt cho mình một quy tắc, đó là tất cả phân chia theo quy tắc AA, tiền của anh thì anh dùng, còn tiền của cô thì cô dùng. Vì chuyện này, Vũ Thành đã nói cô không cần quá sòng phẳng với người yêu như vậy, thậm chí anh còn thuyết phục cô rằng đàn ông tiêu tiền vì người yêu là chuyện bình thường. Nhưng cô nhất quyết không thay đổi mà vẫn giữ vững nguyên tắc của mình.
“Cậu làm gì mà phải sòng phẳng như thế chứ?” Tiểu Lạc cảm thấy thắc mắc vì tiền của cô và Trình Hạo chẳng bao giờ phân chia rạch ròi như thế. Tiền cô kiếm được cô không băn khoăn gì mà đưa thẳng cho Trình Hạo để lo liệu việc nhà.
“Mình không muốn anh ấy nghĩ mình yêu anh ấy chỉ vì tiền.” Lộ Dao trả lời.
“Ồ, thì ra là vậy!” Giờ Tiểu Lạc đã lý giải được những nguyên tắc của Lộ Dao. Xem ra lấy người nhiều tiền cũng không hẳn là hạnh phúc, lại còn phải nghĩ ra những nguyên tắc để giữ gìn mối quan hệ, thật là phức tạp.
Tiểu Lạc gọi những món mình thích rồi đưa thực đơn