Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

ịt rồi, ngon quá, ngon quá!”
Lúc này, Trình Hạo cảm thấy Tiểu Lạc giống như cả đời không được ăn miếng thịt nào vậy. Anh nhớ lúc ở dưới quê vì không ăn quen thức ăn mà ngày nào cô cũng phải ăn rau luộc khiến anh cảm thấy áy náy trong lòng.
Tiểu Lạc ăn xong gói thịt bò khô coi như đã mãn nguyện, sau đó cô nằm xuống ngủ một giấc ngon lành.
Trình Hạo tới gần giúp Tiểu Lạc đắp lại chăn cẩn thận: “Em ngủ ngoan nhé!” Nói xong, Trình Hạo hôn nhẹ lên trán cô.
Đây chính là hạnh phúc? Chúng ta có thể nhìn thấy, có thể sờ thấy hạnh phúc? Tiểu Lạc nhắm mắt lại, trong vô thức khóe môi khẽ mỉm cười.
Đúng một tiếng sau, Trình Hạo bước đến bên giường gọi Tiểu Lạc: “Con heo lười biếng, đến giờ dậy rồi.” Vừa nói anh vừa bóp mũi Tiểu Lạc nhưng cô liền thò tay ra khua khua: “Đừng quấy rối nữa, để cho em ngủ thêm một chút đi.”
“Haizz, Tiểu Lạc, hôm nay anh có một chuyện vô cùng quan trọng, em có thể giúp anh không?” Trình Hạo nói với vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Có chuyện gì vậy? Quan trọng hơn cả việc em ngủ sao?”
“Quan trọng hơn.” Trình Hạo trịnh trọng gật đầu. “Anh muốn tự tay làm một bữa cơm cho mẹ với tất cả những món sở trường của anh trong mấy năm nay để mẹ được một lần nếm thử, có được không?”
“Ý này cũng hay đấy!” Tiểu Lạc vỗ tay tán thành. “Nhưng em lại không biết nấu ăn, em có thể giúp gì cho anh đây?”
“Anh làm đầu bếp chính, em chỉ làm trợ thủ thôi.”
“Không vấn đề gì. Làm tay chân thì em biết.” Tiểu Lạc bắt đầu thay quần áo. Cô quyết định lấy hành động thực tiễn để ủng hộ lần “ra quân” này của Trình Hạo.
“Tay chân cái gì chứ… Làm trợ thủ chứ không phải làm tay chân.” Trình Hạo cười “ha ha”.
“Em nói nhầm, nói nhầm.” Tiểu Lạc vừa nói vừa giải thích.
Việc đầu tiên mà hai người làm là đi siêu thị mua nguyên liệu chuẩn bị cho buổi “duyệt binh” trong bếp. Khi đến siêu thị, Trình Hạo liên tục hỏi Tiểu Lạc: “Anh làm món nào thì đặc biệt chút nhỉ?”
Tiểu Lạc bực bội đáp: “Cái này lẽ ra anh phải rõ nhất chứ, sao lại hỏi em.”
“Làm gì có đầu bếp nào lại đem thức ăn mình nấu ra rồi tự mình đánh giá. Tất cả đều là do khách hàng ca tụng mà. Nếu lời ca tụng càng nhiều thì món ăn sẽ trở thành món đặc sắc của người đầu bếp. Em nói xem, bây giờ khách hàng của anh chỉ có mình em, chỉ cần em nói được thì món ăn anh làm chắc chắn 100% sẽ được đánh giá tốt. Buổi “duyệt binh” hôm nay anh nhất định phải làm những món đặc sắc.” Lý do của Trình Hạo đưa ra rất thuyết phục.
Vì thế, Tiểu Lạc vừa chảy nước miếng vừa nói tên các món Trình Hạo đã làm mà cô rất thích: “Cá hấp, thịt kho tàu, cánh gà rán, súp tôm đậu phụ, trứng sốt cà chua…”
Sau đó, Trình Hạo và Tiểu Lạc cùng đẩy chiếc xe mua hàng, hai người bận rộn mua sắm rất nhiều đồ trong siêu thị. Lúc về nhà, Trình San trợn tròn mắt hỏi: “Đây là đồ ăn hai đứa dùng trên đường đi à?”
“Không phải, chiều nay em sẽ trưng dụng phòng bếp nhé, he he.” Câu trả lời của Trình Hạo khiến Trình San nghĩ mãi mà không hiểu. Ngay sau đó, phòng bếp rộng rãi, sáng sủa của nhà Trình San đã nhanh chóng trở thành “chiến trường” chính của Trình Hạo và Tiểu Lạc.
Theo thực đơn đã liệt kê, Trình Hạo sắp xếp làm từng món một: trước tiên luộc món gì, sau đó chưng món gì, cuối cùng xào món gì… rất có bài bản. Trình tự nấu nướng anh đã có dự tính sẵn trong đầu, giống như vị tướng quân chỉ huy thiên binh vạn mã trên chiến trường, chẳng trách anh coi việc làm hôm nay là “trận duyệt binh trong bếp”.
Khi làm trợ thủ hậu thuẫn sau lưng, dường như Tiểu Lạc cũng cảm nhận được khí thế của anh, khuôn mặt cô tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Thế nhưng, động tác của cô không thể so được với Trình Hạo, thậm chí phải dùng tám chữ để miêu tả “việc thành không đủ, việc bại có thừa”. Cô luôn làm trở ngại, không phải làm đổ cái này thì làm mất cái kia khiến cho phòng bếp cứ lộn xộn hết cả lên.






Tiểu Lạc nhặt chậu rửa rau bị cô làm rơi dưới đất vừa bối rối nhìn ra ngoài cửa vừa thầm nhủ: May mà mẹ Trình Hạo, chị Trình San và Duệ Duệ đang xem ti vi ở ngoài phòng khách nên không để ý, nếu không chắc chắn cô đã “đạp đổ” hình tượng của chính mình trong mắt mọi người rồi.
Cùng lúc đó, bà Trình và Trình San xem ti vi ở ngoài phòng khách thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn vào phòng bếp. Trong mắt hai người họ, hình ảnh Trình Hạo và Tiểu Lạc đang bận rộn trong bếp đúng là một hình ảnh rất khác với ngày thường.
Người con trai anh tuấn ra dáng một đầu bếp trong kia có đúng là đứa con trai năm đó bà ấp ủ trong lòng không? Có đúng là đứa con trai cả ngày lẽo đẽo theo sau bà khóc lóc đòi ăn kẹo đường đó không? Vậy mà trong chớp mắt, nó đã lớn như vậy rồi, còn tự mình tìm được vợ. Bà Trình nhìn đôi trẻ trong bếp mà trong lòng vui mừng khôn xiết.
“Ừm, giống như người một nhà vậy.” Bà Trình nhìn cặp đôi trời sinh “em nhặt rau, anh nấu cơm” trong bếp mà vui mừng thầm nghĩ.
“Mẹ, mẹ nhìn hai đứa kìa, như hình với bóng, nấu cơm cũng quấn lấy nhau, muốn tách ra cũng không được.” Trình San nhẹ nhàng nói.
Đến lúc ăn gần no rồi, cô