Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
mới phát hiện ra: Bất luận là cá hấp hay là đầu cá băm tiêu cho thật nhiều ớt, bà Trình và Trình San đều động đũa đến rất ít, bọn họ vẫn thích ăn thịt ba chỉ quay và các món đặc sản của quê hương hơn. Còn những món được gọi là sở trường của Trình Hạo, dường như cũng chính là những món mà Tiểu Lạc thích ăn nhất. Cuối cùng, khi mọi người đều đã ăn no rồi, chỉ còn một mình cô vẫn vui vẻ tiếp tục chiến đấu không biết mệt mỏi trước bàn ăn.
Sau khi ăn xong, lúc dọn dẹp “chiến trường”, Tiểu Lạc mới phát hiện, xương xung quanh bát mình khá nhiều, còn trước mặt những người khác chỉ rải rác mấy cái. Tiểu Lạc buồn bực nghĩ: “Đây là vì sao chứ? Lẽ nào tài nghệ nấu ăn của Trình Hạo chỉ có một mình mình biết thưởng thức sao?”
Buổi tối trước khi ngủ, Tiểu Lạc muốn nhắc đến chuyện “duyệt binh phòng bếp” ngày hôm nay và định hỏi Trình Hạo tại sao các món ăn sở trường của anh hôm nay lại không được mọi người hâm mộ. Đột nhiên, cô chợt tỉnh ngộ, “thủ trưởng” kiểm tra buổi “duyệt binh phòng bếp” lần này không phải là bà Trình mà chính là cô – Tiểu Lạc.
“Haizz, Trình Hạo, buổi “duyệt binh phòng bếp” của anh hôm nay không phải là vì em đó chứ?” Tiểu Lạc có chút kinh ngạc nên muốn xác nhận lại với anh.
“Hic, ai đó lại tự kỷ rồi. Hôm nay mẹ anh mới là nhân vật trung tâm, còn em thích ăn những món ăn đó nên anh tiện thể làm thêm thôi.” Trình Hạo vẫn mạnh mồm nói.
Tiểu Lạc sắp xếp lại mọi chuyện xảy ra hồi chiều, lại càng tin chắc hơn, Trình Hạo vì thấy cô không ăn được gì ở nhà họ hàng nên hôm nay đã đặc biệt bỏ công sức ra làm để bồi bổ cho cô, còn lý do anh muốn lôi cô cùng vào bếp là muốn cho mẹ anh có một ấn tượng tốt đẹp về cô con dâu tương lai mà thôi. Nghĩ lại lúc vừa mang thức ăn lên, nụ cười trên mặt mẹ Trình Hạo rạng rỡ hơn hẳn mọi ngày, cuối cùng Tiểu Lạc cũng hiểu được ý đồ của anh.
“Ông xã, anh thật tuyệt!” Lần đầu tiên, Tiểu Lạc gọi hai tiếng “ông xã” ngọt ngào và tự nhiên đến như vậy.
Sau khi trở về Bắc Kinh, Tiểu Lạc tính toán lại việc chi tiêu của chuyến đi về tỉnh G này cho rõ ràng, rành mạch, có khoản chi mua quà cho người nhà Trình Hạo, tiền mừng tuổi cho Duệ Duệ… Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là bốn tấm vé máy bay đi về. Vì Uông Kiến cãi nhau với người đồng nghiệp kia trên bàn đánh bạc nên anh ta đã cầm vé tàu hỏa bán lại cho người khác với giá cao. Vì chuyện này mà Trình San còn cãi nhau với Uông Kiến một trận, cuối cùng không còn cách nào, Trình Hạo vào Tiểu Lạc chỉ còn cách đi máy bay về Bắc Kinh. Bốn tấm vé máy bay cũng đã lên đến hơn 8000 NDT rồi, lại thêm chuyện Trình Hạo mua cho Tiểu Lạc chiếc áo khoác, thêm vào đó còn có một số khoản chi tiêu lặt vặt khác. Vậy là trong vòng không đến một tháng, họ đã tiêu hết hơn một vạn ba nghìn tệ rồi. Số tiền này có thể bằng với số tiền một mét vuông nhà. Trong chốc lát đã mất đi một mét vuông nhà, đúng là thiệt hại tiền của lớn khiến cho con người ta đau đớn.
Kiếm được tiền chẳng được bao nhiêu mà tiêu tiền thì như nước. Tiểu Lạc phải viết bao nhiêu bản thảo mới có thể kiếm lại được một vạn ba đây?
“Kiếm tiền! Kiếm tiền! Mình phải kiếm tiền!” Tiểu Lạc ngửa mặt lên trời hét lên. Cô phải bù đắp cho tổn thất của lần về quê này. Cô phải viết bản thảo, cô phải tìm việc làm!
Tiểu Lạc đã làm biên tập cho tạp chí mấy năm nên cô có chút chán ghét công việc này. Cô cũng từng có mơ ước làm nhà văn, muốn được xuất bản sách nhưng do trước đây công ty chỗ Doãn Nặc đã trả lại bản thảo khiến giấc mơ của cô trở thành hư vô. Bây giờ cô muốn đến nhà xuất bản tìm hiểu, để xem xuất bản sách rốt cuộc có khó hay không, đồng thời cô cũng muốn thay đổi công việc biên tập sách báo và tìm cho mình một cảm giác mới mẻ. Cô là một người mê sách, nếu có thể giúp các tác giả đem sách bày trước mắt người đọc thì cô cũng cảm thấy vinh hạnh lắm rồi.
Nghĩ vậy, Tiểu Lạc liền bắt tay chuẩn bị nộp hồ sơ vào các công ty xuất bản. Cô cho rằng mình đã có mấy năm kinh nghiệm thì tìm một công việc chắc cũng không quá khó. Hơn nữa như cô thấy, biên tập sách và tạp chí cũng khá giống nhau, đều là công việc liên quan nhiều đến bản thảo. Cô đã được đăng nhiều bài viết như vậy, cũng có chút bản lĩnh văn thơ nhất định, các công ty xuất bản có lẽ sẽ ưu ái cô hơn. Nhưng thực tế và tưởng tượng cách nhau rất xa, hồ sơ mà cô gửi đi giống như trâu đất xuống biển, không hề có bất cứ tin tức gì.
Thế nhưng ưu điểm lớn nhất của Tiểu Lạc chính là từ trước tới nay cô chưa từng từ bỏ bất cứ điều gì. Trong cô có bản tính cố chấp trời sinh, chỉ cần có 1% hy vọng là cô sẽ bỏ ra 100% cố gắng. Điều này thể hiện rõ ràng trong việc cô và Trình Hạo duy trì tình cảm trong ngần ấy năm. Thế nên cô quyết định viết lại từ đầu bản Sơ yếu lý lịch, và tìm mọi cách liên hệ với Bộ phận Nhân sự của các công ty xuất bản, kiên trì nộp hồ sơ.
Tiểu Lạc rất nỗ lực, dù việc viết lách không thuận lợi, tìm việc lại khó khăn nhưng cô sẽ không từ bỏ.
Trời không phụ người có lòng, cuối cùng Tiểu Lạc đã đợi được đến lúc nhận được cuộc điện thoại đầu tiên gọi cô đi phỏng vấn. Hôm phỏng vấn, cô cố ý mang theo bài viết