Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1440 lượt.

nhủ chính mình nghĩ thoáng ra một chút, Lâm Dao rồi cũng sẽ lập gia đình, người nắm tay cô đi tới cuối đời là Lâm Ca.
Đột nhiên, di động trong túi đổ chuông.
Cô cứ tưởng là Lâm Ca, mãi đến khi lấy ra lại phát hiện thì ra là Thẩm Mộ.
Cô nhìn thấy ba chữ kia liền ấn phím từ chối. Điện thoại lại đổ chuông lần nữa, Hứa Kha ấn nút tắt máy.
Cô im lặng ngồi trong văn phòng, một vài chuyện xưa chậm rãi chuyển động dưới đáy lòng , thời gian đã xa lắm rồi, cô đã không còn nhớ nó mang tư vị gì nữa.
Không biết đã bao lâu sau, cô mới mở di động, máy báo có một tin nhắn.
“Anh chờ em ngoài cửa.”
Tim Hứa Kha đập mạnh, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài cửa công ty, nếu anh nói thật, như vậy chút nữa mấy người nhà Lâm Ca đi tới sẽ chạm mặt anh mất.
Quả nhiên, xe anh dừng ở ngoài cửa công ty.
Hứa Kha tiến lên rất nhanh, không chút do dự.
Thẩm Mộ ngồi trong xe, im lặng nhìn cô tới gần, đôi mắt đen thâm thúy vẫn khóa chặt trên người cô.
Hứa Kha đứng trước xe anh, rất bình tĩnh nhìn thẳng vào anh, “Tôi và Lâm Ca sắp kết hôn rồi.”
Cô dừng một chút rồi mới chậm rãi nói tiếp: “Chúc anh sớm tìm được hạnh phúc của mình.”






Thổ lộ…
Thẩm Mộ mở cửa xe, đứng trước mặt cô.
Khoảnh khắc này bầu trời đã chuyển sang màu hoàng hôn, chiếc ô tô màu đen làm nổi bật lên màu trắng của chiếc áo sơ mi của anh, sau lưng là một cảnh hoàng hôn đậm màu, ánh sáng ngọc ngà của ráng chiều, ánh mặt trời muộn màng chiếu vào trong đồng tử anh, sâu thẳm giống như biển sâu tối mịt.
“Ngoài anh ra em không thể lấy bất cứ ai cả.” Anh chỉ nói một câu như vậy, giọng nói vững chắc, tự tin, dường như hết thảy mọi thứ trên thế gian đều ở trong lòng bàn tay anh.
Hứa Kha dường như không nghe rõ anh nói gì cả, mắt hơi mở to ra một chút, ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ lớn trên tầng cao nhất của tòa nhà Trường Hoàn, kim đồng hồ chỉ bảy giờ đúng.
Lý Bình Ngọc là một người rất nghiêm túc, không thích những cô gái lôi thôi luộm thuộm, nhưng lại rất không thích yêu những cô gái quá chăm chút cho bản thân. Mỗi lần đi gặp bà, Hứa Kha đều cố gắng biến bản thân thành một cô gái sạch sẽ đơn thuần, đậm chất con gái Phương Đông. Không để lộ phấn trang điểm lại phải có vẻ xinh xắn, để đạt được cấp độ này, cô cũng phải tập luyện nhiều lắm mới có thể chắc chắn rằng Lý Bình Ngọc vừa lòng với mình.
Khi mới gặp Lý Bình Ngọc, Hứa Kha thực sự rất yêu quý và kính trọng bà. Vừa nghĩ tới bà còn trẻ như vậy đã thủ tiết, một mình nuôi lớn hai đứa con, Hứa Kha lập tức cảm thấy bà thật kiên cường thật vĩ đại, lại còn nghĩ tới sự gian khổ của mẹ mình, cô rất muốn hiếu kính thật tốt với bà. Nhưng sau khi tiếp xúc được vài lần, cô mới phát hiện ra, Lý Bình Ngọc và mẹ cô, hai người hoàn toàn khác hẳn nhau.
Bà không phải là người xấu, mà là người rất khó ở chung nhà.
Đến Hoàn Vũ, Lâm Ca vẫn chưa tới. Hứa Kha lên căn phòng đã đặt trước ở tầng 2. Đợi khoảng nửa giờ, Lâm Ca, Lâm Dao và Lý Bình Ngọc cùng đi tới.
Hứa Kha vội vàng đứng dậy, mỉm cười chào hỏi, kéo chiếc ghế ra mời Lý Bình Ngọc ngồi vào.
Lý Bình Ngọc cười, liếc mắt đánh giá Hứa Kha một cái, nói: “Đều là người một nhà, không cần thiết phải long trọng như vậy, ăn cơm ở đây đắt lắm phải không?”
“Dì ạ, không đắt.”
Lâm Dao vu vơ nói: “Mẹ, chị ấy có tiền, gần đây cổ phiếu mỗi ngày đều trúng lớn, chút tiền cơm ấy có là gì đâu?”
Hứa Kha không nói gì, cũng không thở dài, có lòng tốt khuyên Lâm Dao mua mã cổ phiếu ấy, nó lại dùng lời như vậy để nói cô, với những người như vậy, thực sự là không còn gì để nói.
Hứa Kha đưa thực đơn cho Lý Bình Ngọc, “Dì, dì thích ăn món gì, dì gọi đi.”
Lý Bình Ngọc đưa quyển thực đơn cho con, “Lâm Ca, con gọi đi.”
Lâm Ca gọi đồ ăn rồi đưa thực đơn cho người phụ vụ. Lý Bình Ngọc vừa định đi qua, hỏi một lượt giá cả của từng món ăn, sau đó gạch chéo vào ba món ăn đắt nhất .
Hứa Kha đang định nói gì đó, Lâm Ca dưới bàn kéo áo cô, ý bảo cô đừng nói gì cả. Hứa Kha chỉ biết im lặng. Cô gọi ba món ăn kia, là 3 món ăn đặc biệt của nơi này, ăn rất ngon. Cô nghĩ Lý Bình Ngọc vẫn ở trên thị trấn, chắc là chưa ăn bao giờ , rất muốn để bà nếm thử.
Nhưng ý tốt của cô đổi lại là lời dạy bảo thấm thía của Lý Bình Ngọc.
“Tiểu Kha, chúng ta phải tiết kiệm. Thực sự ta chẳng muốn đến đây, Lâm Ca lại rất muốn tới đây cho nên ta mới không muốn phụ ý tốt của các con. Nếu chúng ta ăn uống ở nhà, có thể rẻ hơn ở đây rất nhiều. Số tiền này bị tiêu đi thật phí phạm. Lâm Ca là đàn ông sống ở bên ngoài, con là chủ nhà phải biết tính toán thật kĩ.”
Hứa Kha cười gật đầu: “Vâng, con nhớ rồi, sau này cô sẽ sửa ạ.”
Lý Bình Ngọc vừa lòng nhìn con gái mình, “Những việc thế này Lâm Dao làm rất tốt, sau này ai cưới nó, thật là có phúc.”
Hứa Kha không khỏi nhìn thoáng qua Lâm Dao, khuôn mặt thanh tú, dáng người thon thả, nhưng mãi vẫn không có bạn trai, nguyên nhân thì không cần nói cũng biết. Hứa Kha lúc này cảm thấy thật may mắn, may mắn vì Lâm Ca không bị Lý Bình Ngọc dạy bảo giống như Lâm D


Snack's 1967