XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1441 lượt.

còn giận dỗi như vậy, thật sự rất khó lý giải.
Một lát sau, Lâm Dao về. Vẻ mặt nặng nề, vào cửa cũng chẳng nói năng gì, lập tức đi vào phòng mình.
Hứa Kha cảm thấy thật khó hiểu, nhưng khi ăn sáng, sắc mặt Lâm Dao cũng đã tốt hơn một chút.
Hứa Kha thân thiết nói: “Lâm Dao, nếu em không thích, một mình chị đi cũng được.”
Lâm Dao à một tiếng, “Không sao. Em đi với chị.”
Hai người tới khu hành chính của tòa nhà Duyệt Quân THành, bên trong đã có rất nhiều người đứng chờ. Hứa Kha đi vào phòng tài vụ nhìn thoáng qua, đã có rất nhiều người đang đứng xếp hàng làm thủ tục.
Cô gái làm thủ tục hợp đồng tới, hỏi trước: “Thẻ của cô là của Ngân hàng Trung Quốc hay là Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc?”
Hứa Kha nghĩ tới Mạc Tiểu Tiểu làm ở Ngân hàng Trung Quốc, liền nói: “Ngân hàng Trung Quốc.”
“Ừm, được rồi, tôi qua bên kia lấy hợp đồng cho cô điền trước. Lát nữa mới giao tiền. Cô muốn đưa tiền mặt hay quẹt thẻ?”
“Quẹt thẻ.”
“Ừm, được.”
Ba người ngồi trên ghế sô pha, Hứa Kha nhìn kỹ hợp đồng một lần. Lâm Dao cũng đón lấy nhìn kĩ một lần.
Cô gái làm thủ tục nói: “Ha ha, thực ra không phải xem quá kĩ đâu , hợp đồng chỉ là hình thức thôi.”
Một lát sau, nhân viên của Ngân Hàng Trung Quốc tới đây đưa thêm một tờ hợp đồng nữa.
Hứa Kha cẩn thận điền vào trong hợp đồng vài mục. Sau đó đi tới phòng tài vụ giao tiền.
Số người mang tiền mặt rất ít, cho nên, người xếp hàng chờ quẹt thẻ rất nhiều.
Hứa Kha đợi một lát, đột nhiên di động đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy một số điện thoại lạ. Nhưng nhìn mã vùng lại thấy giống ở tỉnh L nhà cô .
Cô nhận điện, trong phút chốc sắc mặt đã thay đổi.






Ngắt điện thoại, bàn tay Hứa Kha có chút run rẩy.
Cô xếp gọn mấy tờ hợp đồng lại, cả giấy tờ và thẻ ngân hàng đưa cho Lâm Dao.
“Chị bây giờ phải về tỉnh L ngay. Mật mã thẻ ngân hàng là 821125.”
Lâm Dao ngạc nhiên nhìn Hứa Kha, “Bây giờ chị phải về tỉnh L ư?”
“Ừ, chị phải đi ngay bây giờ. Xong việc rồi , em đem hợp đồng về cất cẩn thận đi nhé.”
“Sao?”
“Mẹ chị bị bệnh, việc nhà cửa nói sau, bây giờ thì chưa mua được.”
“Không được đâu, tiền đã đưa rồi mà.”
Hứa Kha ngẩn ra, sao lại có thể nhanh như thế? Xem vừa cô còn thấy có bao nhiêu người xếp hàng mà, ít nhất cũng phải nửa giờ mới có thể tới lượt chứ. Suy nghĩ của cô lúc này còn đang đặt ở phòng bệnh kia, rối loạn ngắt điện thoại, hận không thể mọc ra hai cánh để bay nhanh về đó.
Xe đi rất nhanh, một giờ sau, xe đã dừng lại ở bệnh viện nhân dân tỉnh L.
Hứa Kha chạy nhanh lên phòng cấp cứu trên tầng 2.
Dì Mạnh hàng xóm đang ngồi ở bên ngoài, vừa thấy Hứa Kha đã chạy nhanh tới nắm chặt lấy tay cô.
“Con bé này, cuối cùng con cũng về rồi. Chú Lý của con cũng không có ở nhà, một mình dì ở đây sợ hãi quá.”
Mắt Hứa Kha ngân ngấn nước, hỏi: “Dì Mạnh, mẹ con thế nào rồi?”
“Đã vào được nửa tiếng rồi, bác sĩ vẫn chưa thấy ra.”
Một giọt nước mắt của Hứa Kha không nhịn được liều mạng chảy xuống.
Dì Mạnh vỗ vào mu bàn tay cô, “Con đừng lo lắng quá,mẹ con hiền lành tốt bụng như thế, ông trời nhất định sẽ phù hộ cho bà ấy.”
Hứa Kha nghẹn ngào , “Dì Mạnh, cảm ơn dì.”
“Nói gì vậy, đều là hàng xóm già bao nhiêu năm trời rồi . Hôm nay có một người khách nào đó đến nhà con. Dì đi xuống vườn hái rau, thuận tiện cắt hai cây tỏi tây và ít rau cho mẹ con đãi khách, không ngờ, lúc vào đã thấy mẹ con ngất trên ghế rồi.”
“Khác nào ạ?” Hứa Kha rất không hiểu, hai người nhà cô thực ra không có bà con thân thích gì cả, bình thường rất ít khi có khách tới nhà.
“Dì không biết, trước kia chưa thấy bao giờ, đi xe BMW, có tài xế riêng, là một người phụ nữ phong cách rất phương tây.”
Lòng Hứa Kha cả kinh, lập tức nghĩ tới một người.
“Bà ấy có phải chống gậy không ạ?”
“Gậy hả? Dì không để ý lắm, hình như bước chân không được như người bình thường.”
Hứa Kha lập tức đã hiểu ra. Một cảm xúc tức giận lập tức vọt lên trong lòng. Đã nhiều năm như vậy rồi, Thẩm Tiếu Sơn đã qua đời từ lâu rồi, Lê Cảnh Hoa chẳng lẽ vẫn chưa thể từ bỏ, phải đuổi tận giết tuyệt sao?
Ai cũng có thể tổn thương cô, nhưng nhất quyết không thể tổn thương mẹ cô. Giận dữ sinh dũng cảm, cô lấy di động ra bấm số của Thẩm Mộ.
Điện thoại vừa được nối, Hứa Kha đã nói ngay: “Thẩm Mộ, mẹ anh quá đáng quá đấy! Bà ấy rốt cuộc định làm trò gì? Chẳng lẽ phải ép mẹ tôi tới chết mới hả giận sao?”
Hứa Kha không thể áp chế được sự phẫn nộ của bản thân, từ trước đến nay cô vẫn luôn không thích lôi chuyện cũ ra nói, nhưng đến hôm nay hì cô không thể nhịn được nữa, nói vài lời tự trong đáy lòng mình: “Chuyện của thế hệ trước, tôi vốn chẳng có tư cách gì mà bình luận cả. Nhưng chẳng lẽ mẹ anh năm đó không có lỗi sao? Chú Thẩm bị ung thư dạ dày nằm viện ba tháng, bà đem tất cả mọi chuyện giao hết lại cho y tá bác sĩ, từ đầu tới cuối chỉ từ nước ngoài về đúng một lần. Bà đã làm đủ trách nhiệm của một người vợ chưa? Bà ấy có chăm sóc chú Thẩm được một ngày sao? Bà ấy ngoài bỏ tiền ra t