Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.

ao vậy.
Ăn cơm xong, bốn người đi xe về nhà.
Lâm Dao và Lý Bình Ngọc đóng cửa phòng, không biết ở trong phòng nói gì, một lát sau, cũng gọi Lâm Ca đi vào.
Hứa Kha nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong lòng có chút khó chịu, hiển nhiên coi cô là người ngoài. Cô đứng dậy đi vào phòng của mình, mở máy tính ra theo dõi cổ phiếu.
Ba mẹ con họ không biết nói chuyện gì, vậy mà 11 giờ rồi, vẫn chưa có ai đi ra. Hứa Kha không chịu đựng thêm được nữa , ngáp một cái. Cô tắt máy tính, đi vào nhà vệ sinh rửa mắt, lúc đi ngang qua phòng Lâm Dao, dường như nghe được tiếng quát tháo của Lý Bình Ngọc. Đang giáo huấn Lâm Dao hay Lâm Ca đây?
Cô nửa ngồi nửa nằm trên giường, cầm một quyển tạp chí, giở giở , không ngờ lại ngủ mất.
Không biết đã qua bao lâu, cô bị Lâm Ca nhẹ nhàng lay dậy .
“Tiểu Kha, đắp chăn đi rồi ngủ tiếp.”
Hứa Kha thức dậy mới phát hiện sắc mặt Lâm Ca rất không tốt.
Cô ngồi xuống, hỏi: “Sao vậy?”
Nụ cười Lâm Ca có chút gượng gạo, “Ờ, không sao. Lấy cho anh một cái chăn, anh ra ngủ ngoài sô pha.”
Hứa Kha đứng dậy mở cửa tủ quần áo ra, tìm chăn cho anh.
Đột nhiên, Lâm Ca từ sau lưng ôm chặt lấy cô .
Tay anh rất nóng, hai má lại lạnh lẽo. Hô hấp dồn dập, ừng hơi thở phả đều trên gáy cô.
Anh tuy rằng chẳng nói gì, nhưng là nhiệt độ cơ thể anh lại truyền đến một loại thông tin, cô biết anh vẫn luôn nhẫn nhịn, hai má cô không tự chủ được nóng rực lên .
Môi anh dán trên tai cô , thấp giọng nói: “Tiểu Kha, thực ra anh không muốn ngủ ở ghế sô pha đâu.”
Ý của anh không cần nói cũng biết, tim Hứa Kha đập rất nhanh, không biết nếu tiếp theo anh ngủ lại phòng cô thì cô phải làm thế nào?
Không ngờ Lâm Ca lại thở dài, “Mẹ anh là một người rất bảo thủ, anh không muốn để bà nghĩ em làm loại con gái tùy tiện, anh vẫn nên đi ngủ ngoài sô pha thôi.”
Những lời này khiến lòng Hứa Kha rất ấm áp, mặc kệ Lý Bình Ngọc và Lâm Dao có thế nào, thì anh vẫn luôn hướng về phía cô, biết bảo vệ cô, vì cô mà lo lắng.
Cô nhẹ nhàng hôn anh một chút, mỉm cười đẩy anh ra, “Mau đi ngủ đi, Liễu Hạ Huệ.” (muốn biết thêm về Liễu Hạ Huệ, click vào đây)
Ánh mắt Lâm Ca có chút si mê, “Thực ra, rất nhiều lúc anh không muốn làm quân tử, nhưng nhìn em trong sáng thuần khiết như vậy, anh lại phải nín nhịn.”
Sự buồn bã trong lòng Hứa Kha lại dâng lên, trong sáng, thuần khiết.
Lâm Ca ôm chăn ra phòng khách, Hứa Kha đóng cửa lại, trong lòng không biết vì sao đột nhiên lại không yên ổn.
Anh nghĩ cô thuần khiết, trong sáng, vậy ngầm ý là… Cô đứng trước cửa sổ, nhìn chân trời đằng xa, tâm trạng đột nhiên rất nặng nề, không còn một chút cảm giác buồn ngủ nào cả.






Nhà ở
Còn vẫn còn nhớ rõ năm đó Lâm Ca theo đuổi cô vất vả đến thế nào. Bởi vì cô bị Thẩm Mộ làm tổn thương đột ngột như vậy, lại sâu đến như thế, vết thương động cả vào tim phổi, cả sinh lực cũng bị thương tổn nặng nề. Suốt bốn năm đại học, mãi vẫn không thể hồi phục được, đối diện với bao nhiêu chàng trai theo đuổi tâm cô vưaaxn vững chắc như bàn thạch, cự tuyệt ngay ở ngoài cửa.
Lâm Ca thầm mến cô bao nhiêu lâu, sau khi công khai mãi mới theo đuổi được cô. Anh đã từng nửa đùa nửa thật kêu khổ: “Trái tim em cứng rắn như đá, anh theo đuổi em sắp mệt chết rồi .”
Cô vẫn nhớ khi đó cô đã nói với anh rằng bởi vì em vẫn còn lưu luyến với một đoạn tình cảm.
Lúc ấy anh chỉ nói một câu duy nhất, mỗi người đều có quá khứ. Anh sẽ cho em tương lai.
Lâm Ca không nhận, nhíu mày không hờn không giận nói: “Tiểu Kha, vì sao em lại không cầm? Chúng ta chẳng lẽ vẫn còn phải phân chia rạch ròi thế sao?”
Những lo lắng của mẹ, Hứa Kha không thể nói thật với anh, đành phải cười nói: “Anh không phải muốn đi tìm việc hay đi phỏng vấn sao, tiền này anh cứ giữ lấy đã, sau này sẽ dùng tới. Bây giờ không khí như thế này anh cũng thấy đấy. Chờ đến lúc anh đi làm, việc nhà em không quản nữa, tất cả anh đều quyết định, anh phải chăm lo cho gia đình chứ?”
Kỳ thật những lời cuối cùng này không phải là tự đáy lòng cô, nhưng một người đàn ông luôn rất coi trọng thể diện, nếu cô cứ cố gắng đảm đương mọi việc, vô hình chung lại làm tổn thương tới lòng tự trọng của Lâm Ca. Cô không đành lòng làm tổn thương anh.
Câu nói cuối cùng kia khiến lòng Lâm Ca dễ chịu hơn rất nhiều. Anh nắm lấy tay Hứa Kha, áy náy nói: “Tiểu Kha, anh nhất định sẽ đối tốt với em, chỉ khó khăn hai năm này thôi. Chờ thêm vài năm nữa, anh nhất định sẽ mua một căn nhà lớn cho em làm bà chủ.”
Hứa Kha cười khẽ nói đùa: “Một căn biệt thự, thực ra em cũng không ghét đâu.”
Lâm Ca cười ôm cô, “Ừ, mua biệt thự, ít nhất phải sinh được ba đứa con, bằng không dư nhiều phòng quá.”
Lý Bình Ngọc đứng ngoài phòng khách gọi to: “Chúng ta đi thôi. Đừng để muộn quá.”
Lâm Ca dạ một tiếng, cùng Hứa Kha đi ra khỏi phòng ngủ.
Bốn người đi xe thẳng tới hội trường của triển lãm bất động sản, nơi đó người ra người vào rất tấp nập. Người người vô cùng náo nhiệt cùng với những mô hình nhà ốc xinh đẹp tinh xảo và cả n


The Soda Pop