Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

hì còn bỏ ra chút tâm sức gì không? Bà ấy có tư cách gì mà trách cứ người khác?”
Vừa nói xong, nước mắt Hứa Kha chảy xuống, vừa nghĩ tới cảnh mẹ mình bị Lê Cảnh Hoa làm cho tức giận đến mức bệnh cũ tái phát, cô lại cảm thấy thật khó chịu.
Thẩm Mộ trong điện thoại dường như chẳng biết gì, vội hỏi: “Mẹ em sao vậy?”
Hứa Kha không trả lời, chỉ nói: “Số điện thoại mẹ anh là bao nhiêu, tôi muốn nói chuyện với bà ấy.”
Thẩm Mộ vội hỏi: “Rốt cục là mẹ em xảy ra chuyện gì rồi? Em bây giờ đang ở đâu?”
Hứa Kha thấy anh không chịu nói số điện thoại của Lê Cảnh Hoa cho cô lập tức không muốn nói nhiều với anh nữa, ngắt điện thoại.
Một ngày hôm nay cô cảm giác như bao năm đã trôi qua, cuối cùng cũng có một vị bác sĩ nam hơn bốn mươi tuổi đi từ trong phòng ra.
“Ai là người nhà?”
Hứa Kha lập tức đứng lên, “Tôi là con gái của bệnh nhân.”
“Cô tới đây.”
Hứa Kha theo ông đi vào một văn phòng. Bác sĩ đầu tiên hỏi qua về lịch sử căn bệnh và một vài vấn đề khác, sau đó nói với Hứa Kha về bệnh tình của Thiệu Nhất Bình, cuối cùng nói: “Nơi này thiết bị và kỹ thuật không thể đảm bảo, chờ thêm vài ngày nữa bệnh tình ổn định rồi, tốt nhất nên chuyển nên tuyến trên làm phẫu thuật tim bắc cầu.”
Hứa Kha không yên tâm hỏi: “Có rủi ro không?”
“Tất nhiên là có những rủi ro. Đầu tiên là rủi ro của việc gây tê, sức chịu đựng của mỗi người đối với thuốc tê rất khác nhau, để phẫu thuật được thì phải làm cho trái tim không đập nữa, không thể phủ nhận sẽ có những tình huống bất ngờ xảy ra. Còn có, lượng máu truyền vào vấn đề là phải hút hết những máu cũ ra sau đó truyền lượng máu mới vào mạch máu, nếu ngoài ý muốn, mạch máu sẽ vỡ ra gây xuất huyết ở nhiều nơi. Mọi thứ đều có thể rất nguy hiểm , bác sĩ chúng tôi có trách nhiệm phải báo cho người nhà biết để mọi người chuẩn bị tâm lí thật tốt.”
Hứa Kha nghe xong hồn bay phách tán, trong lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
“Tất nhiên , tất cả những cái đó chỉ là rủi ro có thể xảy ra cho nên phải nói cho cô biết. Nhưng nhìn những bệnh nhna đã phẫu thuật trước đây, hiệu quả đạt được cũng rất tốt, kĩ thâutj phẫu thuật đó bây giờ đã tiên tiến hơn nhiều rồi. Tôi đề nghị nên phẫu thuật, bằng không lúc nào tính mạng của bệnh nhân cũng bị đe dọa.”
Hứa Kha thoáng yên tâm, một lát sau mới hỏi: “Chi phí phẫu thuật khoảng bao nhiêu?”
“Chắc chưa tới 10 vạn.”
Hứa Kha tính toán trong lòng, số tiền Thiệu Nhất Bình đưa cho cô và cả số tiền cô tiết kiệm được đều chuyển hết vào tấm thẻ ngân hàng cô dùng để chơi chứng khoán kia, lúc này số tiền cô cầm trong tay thực sự cũng chẳng có bao nhiêu. Cuộc đời chính là muốn trêu đùa con người như vậy. Gấp gáp thế này tìm ở đâu được 10 vạn đây?
Lúc này, cô đột nhiên nghĩ tới một người, do dự một lát cuối cùng cô vẫn gửi một tin nhắn vào số điện thoại của người ấy.
“Tiểu Tiểu, mẹ tớ phải phẫu thuật cần gấp 10 vạn. Tớ sẽ trả cho cậu sau.”
Đây là lần đầu tiên trong đời cô đi vay tiền, còn vay một số tiền nhiều như vậy, trong lòng Hứa Kha vô cùng khó chịu không thoải mái. Bên miệng mẹ cô thường có một câu là: anh em thân thiết, tiền bạc rõ ràng. Trên thế giới này có mấy cái tình thân thế mà bởi vì tiền bạc mà thay đổi hương vị, vì thế cho nên cô không muốn có dây dưa tiền bạc với người bạn thân duy nhất của mình.
Nhưng, tất cả những nguyên tắc lúc gặp phải vấn đề gì đó thì đều phải trải qua thử thách. Hoặc là kiên trì, hoặc là bỏ qua.
Mạc Tiểu Tiểu rất nhanh gọi lại cho cô.
“Hứa Kha, dì làm sao vậy? Bệnh gì?”
“Cần làm phẫu thuật tim bắc cầu.”
“Ừm, đừng lo, tớ chuyển tiền ngay cho cậu đây. Đúng rồi, chuyển đến bệnh viện của Trương Phỉ đi, có người quen sẽ dễ dàng hơn.”
Hứa Kha trong lòng có một dòng nước nóng chảy qua thật ấm áp, cổ họng nghẹn ứ nói: “Tiểu Tiểu, cám ơn cậu.”
“Cậu coi tớ là người ngoài sao, ghét quá. Gửi cho tớ số tài khoản nhanh nhé.”
Hứa Kha gửi số tài khoản của Thiệu Nhất Bình qua đó. Lúc này, Thiệu Nhất Bình đã được đưa vào phòng theo dõi, trên người bà cắm rất nhiều dây dợ và bình truyền nước, còn phải đeo bình oxi. Nước mắt của Hứa Kha lúc này lại tiếp tục chảy.
Trong suy nghĩ của cô, mẹ cô luôn là người rất kiên cường bây giờ lại phải nằm trên giường bệnh, nhỏ bé suy nhược như thế, trong tim phổi Hứa Kha đều là buồn bã đau đớn. Một vài chuyện mới xảy ra gần đây hiện lên trong đầu cô, lòng cô vừa chau xót vừa vui vẻ, vừa hạnh phúc lại vừa bi thương .
Giờ phút này cô mới cảm nhận được bản thân mình có bao nhiêu cô đơn bất lực, gánh nặng kinh tế và tâm lí sợ hãi cả hai đều đặt trên vai cô, trong giây lát làm cô cảm thấy thật nặng nề. Phía sau cô, không có một ai có thể để cô dựa vào.
Rất lâu sau, điện thoại cô đổ chuông, là điện thoại của Lâm Ca. Giọng điệu anh rất vội vàng: “Tiểu Kha, mẹ em sao vậy? Em đang ở đâu thế?”
Hứa Kha thấp giọng nói: “Mẹ em bệnh tim tái phátem ở trong bệnh viện tỉnh L.”
“Anh qua đó ngay nhé.”
“Trước mắt anh đừng tới đây, anh gọi điện thoại cho Tiểu Tiểu đi, bạn trai cô ấy là bác sĩ , bảo anh ấy sắp xếp giúp em một chút chuyện ở bệnh viện, hai