Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.
túi xách trên bàn, oan ức đi ra cửa nhanh chóng về nhà.
20 phút sau, cô vội vã quay lại, thấy mẹ mình bình yên vô sự nằm ở đây, lúc đó mới yên tâm.
Thiệu Nhất Bình thấy cô bước vào, lập tức hữu tâm vô lực hỏi: “Thẩm Mộ nói con sắp kết hôn ? Tại sao con không nói cho mẹ biết?”
Hứa Kha ngẩn ra, nhìn thoáng qua Thẩm Mộ. Nah nhíu mày một cái, quay đầu đi, đứng bên cạnh chỉ nhìn tháy anh hơi cong cong khóe môi lên. Hứa Kha bất mãn lườm anh một cái, người đàn ông lời nói ác độc không ngờ giờ lại biến thành người đàn ông lưỡi dài. (hay chúng ta có thể gọi là chim lợn :D )
Hứa Kha đành phải thấp giọng nói: “Mẹ, tạm thời thì không.” Kỳ thật câu nói ở chỗ quẹo hành lang ban nãy kia bất quá chỉ là muốn để anh ta chết tâm mà thôi, mẹ cô bệnh nặng như vậy, cô căn bản là chẳng có tâm tư nào nói tới chuyện kết hôn.
Thẩm Mộ quay đầu, nghiêm mặt nói: “Em vừa rồi còn bảo mùng 5 còn gì.”
Hứa Kha hoành hắn lườm anh một cái nữa, yên lặng cắn răng.
Thiệu Nhất Bình có vẻ hơi mệt , nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Hứa Kha nhìn thoáng qua Thẩm Mộ, thấp giọng nói: “Sao anh vẫn chưa đi?”
Thẩm Mộ thấp giọng nói: “Ở đây với em.”
Cô quả quyết nói: “Không cần.”
“Cần.” Anh càng dùng ngữ khí quả quyết hơn.
Hứa Kha nhíu mày, không muốn tranh cãi với anh, yên lặng ngồi bên giường Thiệu Nhất Bình. Thiệu Nhất Bình yếu ớt mà tiều tụy, im lặng nằm đó, không biết có ngủ được hay không.
Nửa giờ sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Lòng Hứa Kha cả kinh, là Lê Cảnh Hoa đến đây sao?
Thiệu Nhất Bình nghe thấy tiếng gõ cửa đột nhiên mở mắt, thần thái kì lạ chợt xuất hiện trong mắt bà.
Thẩm Mộ đứng dậy đi mở cửa. Hứa Kha nhìn về phía cửa, không nén được bắt đầu căng thẳng.
Lê Cảnh Hoa đi đến, phía sau lưng bà, còn có một chàng trai cao gầy anh tuấn. Anh ta có lẽ khoảng 25,26 tuổi, một đôi mắt sáng rực, đôi mi dày xinh đẹp, toàn thân sáng rực như ánh mặt trời.
Đầu tiên ánh mắt của Lê Cảnh Hoa dừng ở trên người Hứa Kha, nhưng không hề giống với năm đó, không mang theo lửa giận bừng bừng. Đó là một ánh mắt rất khó miêu tả, Hứa Kha không thể nói rõ được, chỉ cảm thấy mình bị người khác nhìn đến mức chẳng thể tự tin nổi.
Tình huống thế này, cô nhất thời không biết phải đối phó như thế nào, trong lòng tràn đầy nghi hoặc và không yên tâm. Cô thật sự không thể lý giải tại sao mẹ cô sau khi tỉnh lại lại có ý nghĩ muốn gặp bà ta.
Thẩm Mộ dìu Lê Cảnh Hoa đi đến trước mặt Thiệu Nhất Bình.
Hứa Kha khẩn trương nắm chặt bàn tay, rất sợ Lê Cảnh Hoa nói năng lỗ mãng, kích thích mẹ cô.
Nhưng cô lại không thể ngờ rằng, Lê Cảnh Hoa chỉ thấp giọng nói một câu: “Tôi không biết bà bị bệnh tim.”
Khẩu khí của bà cực kì bình thản, quả thực cách biệt một trời so với ngạo khí ngất trời trước đây.
Thiệu Nhất Bình yếu ớt nói: “Nhiều năm nay rồi.”
Lê Cảnh Hoa gật gật đầu: “Bà phải bảo trọng nhé. Đây là, Doãn Vãn Thừa.”
Anh rể
Doãn Vãn Thừa khom người xuống, nắm lấy tay Thiệu Nhất Bình, rất lễ phép nói: “Dì Thiệu, mẹ cháu nói dì là ân nhân của nhà chúng cháu cho nên bảo cháu thay mẹ tới đây chăm sóc dì.”
Giọng nói của anh vô cùng trong sáng dễ nghe, tuy là người lạ gặp mặt lần đầu tiên nhưng hoàn toàn không có cảm giác mới lạ, khẩu khí thân thiết mà chân thành.
Thiệu Nhất Bình chăm chú nhìn Doãn Vãn Thừa, cũng chẳng nói một chữ nào nhưng Hứa Kha lại phát hiện ra một điều kì lạ, trong mắt bà tất cả chỉ cso nước mắt.
Hứa Kha sợ hãi bước lên phía trước, lau nước mắt trong mắt bà đi, vội hỏi: “Mẹ, mẹ làm sao thế?”
Hứa Kha chưa bao giờ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, trừ Thẩm Mộ.
Cô có chút mất tự nhiên, cúi đầu cầm túi xách đi ra khỏi phòng bệnh. Rốt cục anh ta là người thế nào, vì sao mẹ cô nhìn thấy anh ta lại kích động như thê? Mẹ cô chỉ nói muốn gặp Lê Cảnh Hoa, Lê Cảnh Hoa vì sao lại mang theo người này tới đây?
Phía sau có một tiếng bước chân trầm ổn, không nhanh không chậm. Đó là tiếng bước chân của Thẩm Mộ, năm đó, phòng cô ở ngay sát vách phòng anh, vô số đêm cô đã nghe thấy tiếng bước chân này bước đi trên hành lang, dường như đó là âm thanh hay nhất trong đêm tối.
Cô đi ra khỏi bệnh viện, tùy ý tìm một quán ăn nhỏ ven đường ngoài cửa bệnh viện, ngồi xuống. Buổi tối tháng năm, thời tiết vừa vặn, không nóng không lạnh, không khí trong quán cũng rất tốt.
Doãn Vãn Thừa liếc mắt đánh giá xung quanh một chút, nói với Thẩm Mộ: “Anh rể, nơi như này mà anh cũng vào được ư? Em nhớ anh có tính thích sạch sẽ mà.”
Hứa Kha đột nhiên ngẩn ra, anh rể ư?
Thẩm Mộ nhanh chóng nhìn lướt qua Hứa Kha, nhíu mày với Doãn Vãn Thừa “Cái miệng của cậu sao vẫn không sửa đi?”
Doãn Vãn Thừa ha ha cười: “Quen rồi .”
Hứa Kha nhìn Thẩm Mộ.
Sắc mặt anh có vẻ hơi mất tự nhiên, giải thích với Hứa Kha: “Nó là em trai của Chương Uyển Nhược.”
Trái tim Hứa Kha nhảy dựng lên, không thể không hỏi: “Vậy cậu tại sao lại họ Doãn?”
Doãn Vãn Thừa bất mãn bĩu môi nói: “À, nhà chúng tôi có truyền thống là con gái thì theo họ