Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
giọng nói: “Tôi vào bệnh viện, cậu về nghỉ ngơi đi. Tất cả chờ mẹ tỉnh dậy rồi nói sau, tất nhiên nếu là bà muốn nói.”
Doãn Vãn Thừa với phản ứng của cô tuyệt đối không có chút gì ngoài ý muốn, anh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, còn cô, vừa mới nghe thấy tất nhiên không thể có được sự bình tĩnh này của anh.
Anh đứng dậy mở cửa đi tới quầy thu tiền, cùng Hứa Kha đi ra khỏi nhà hàng.
Gió đêm tấp vào mặt, Hứa Kha đột nhiên cảm thấy lòng buồn thương. Tối nay, đã có quá nhiều biến cố khiến cô sắp không chịu nổi nữa rồi.
Chia tay với Lâm Ca, dĩ nhiên cảm thấy mất đi một chỗ dựa an ổn, nhưng giờ phút này thân thế của cô cũng lâm vào một màn sương mù dày đặc, nếu là sự thật, như vậy thì cô chỉ còn lại có bản thân mình. Cô không muốn tin, nhưng lý trí tỉnh táo lại nói với cô rằng, lời nói của Doãn Vãn Thừa chính là sự thật.
“Tiểu Kha, cậu về nhà tôi nghỉ ngơi đi. Đêm nay không cần túc trực ở đây đâu.”
Hứa Kha yên lặng lắc đầu, đột nhiên nhận ra bản thân cô chẳng còn nơi nào để về nữa cả.
Doãn Vãn Thừa đứng bên cạnh cô, dường như cảm nhận được điều gì đó, đưa tay vỗ nhẹ lên bả vai cô.
“Đừng lo, cũng đừng sợ. Cậu sẽ không mất đi điều gì đâu, mà còn nhận được nhiều thứ hơn, ví như anh trai là tôi này.”
Hứa Kha quay đầu nhìn anh, anh không giống như đang nói giỡn, ngữ khí rất chân thành tha thiết.
Đột nhiên, điện thoại anh đổ chuông. Anh lấy điện thoại ra, cười cười với cô: “Là dì Lê.”
“Cháu đang ở bên ngoài bệnh viện, Dì Thiệu hiện giờ đang ở trong phòng theo dõi, hôm nay không cần túc trực, Hứa Kha à, cô ấy đang ở bên cạnh cháu.”
Ngắt điện thoại, Doãn Vãn Thừa nói: “dì Lê đến thăm mẹ cậu, bây giờ đang đứng ở đại sảnh tầng 1, chúng ta qua đó đi.”
Hứa Kha im lặng không nói gì, đi sau anh quay lại bệnh viện, dọc đường lòng cô rất mâu thuẫn, không biết khi nhìn thấy Lê Cảnh Hoa, cô nên nói điều gì. Những ân oán khúc mắc đã qua đã khắc rất sâu vào trong trí nhớ của cô, bây giờ chợt hiện lên, cô thực sự không quen.
Đèn trong đại sảnh rất sáng, đã muộn thế này cho nên rất ít người. Hứa Kha liếc mắt nhìn một cái đã thấy Lê Cảnh Hoa đang ở đâu. Vóc dáng bà cao gầy, một mình đứng trong đại sảnh vắng vẻ, có chút cô đơn bất lực.
Ánh mắt bà từ trên mặt Hứa Kha rơi lên gương mặt Doãn Vãn Thừa, rồi quay lại trên người Hứa Kha.
Doãn Vãn Thừa mỉm cười qua đó, “Dì Lê đã muộn thế này rồi, dì vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”
“Nghe nói phẫu thuật thành công lắm. Dì tới xem một chút. Vãn Thừa, cháu về nhà nghỉ ngơi trước đi, mẹ cháu sắp về nước rồi, cháu nên bảo quản gia dọn dẹp nhà cửa lại một chút.”
Nói xong, bà lại nhìn Hứa Kha, “TA có chuyện muốn nói với cháu.”
Hứa Kha lập tức ý thức được điều bà muốn nói, gắt gao nắm chặt bàn tay nhưng cũng chẳng thể áp chế sự căng thẳng và bối rối trong lòng.
Doãn Vãn Thừa gật gật đầu: “Vâng, tạm biệt dì Lê, Tiểu Kha, tạm biệt.”
Lê Cảnh Hoa ngồi xuống hàng ghế dài trong đại sảnh. Hứa Kha cách bà một cái ghế, cũng ngồi xuống.
“Ta có một người bạn thân, tên là Chương Nguyệt Quang. Bà ấy thanh tao, trang nhã, vô cùng xinh đẹp. Mười bảy tuổi đã ra ngoài làm việc, được Doãn công tử nhất kiến chung tình. Doãn gia và nhà của ta là bằng hữu, Doãn lão gia là một người cực kì bảo thủ lạc hậu, gia giáo nghiêm ngặt, quan trọng nhất là môn đăng hộ đối. Doãn Triển Đồ trốn cha kết hôn với Chương Nguyệt Quang. Doãn lão gia vẫn không thừa nhận, đến khi cái bụng của Chương Nguyệt Quang không thể che giấu nổi nữa, sinh ra hai đứa con gái, Doãn lão gia ngay cả họ Doãn cũng không chịu đặt cho chúng. Chương Nguyệt Quang cũng là một người phụ nữ tâm huyết, khi biết mình mang thai đứa thứ ba vẫn đi cùng Doãn Triển Đồ tới thành phố L. Lúc ấy, Thẩm Tiếu Sơn ở thành phố L, hùn vốn cùng doãn gia xây một công trình tên là Cẩm Tú Giang Sơn.”
Bà thở dài thật mạnh, chầm chậm nói: “Nhưng không ai ngờ được, Doãn Triển Đồ bị tai nạn xe, còn rất trẻ đã qua đời.”
“Doãn Triển Đồ là con trai độc nhất, cho nên Doãn lão gia càng tức giận hơn lại càng thêm oán hận Chương Nguyệt Quang, nếu không phải là bà ấy thì ông ấy sẽ không tức giận mà quyết định tới thành phố L để xảy ra tai nạn xe. Doãn lão gia lúc ấy nói luôn, nếu cái thai thứ ba của Chương Nguyệt Quang vẫn là con gái, thì sẽ đem tất cả gia sản truyền lại cho cháu, không chấp nhận mẹ con họ.”
“Khi đó, trong công trình xây dựng Cẩm Tú Giang Sơn có một người tên là Hứa Văn Cử, ông ta mỗi ngày đều ở trong công trường lo lắng, sợ bệnh tim của vợ ông ta tái phát, hai cái mạng cả lớn cả nhỏ đều khó mà giữ được, cho nên, toàn bộ mọi người xây dựng công trình này đều biết vợ ông ta sắp sinh con.”
Nghe thấy tên cha mình, tim Hứa Kha đập nhanh kì lạ, Lê Cảnh Hoa, quả nhiên là muốn nói chuyện về thân thế của cô.
“Thật bất hạnh, Chương Nguyệt Quang sinh con gái, còn vợ của Hứa Văn Cử, được thông báo là bệnh tình trở nên nguy kịch khi sinh con.”
“Lúc ấy, là ta, đi tìm Hứa Văn Cử nói chuyện . Ta đưa ông ấy một vạn đồng, muốn lấy đứa con của ông ta. Còn ông ta thì cầm một vạn đồng kia đi để cứu vợ mình.”
“Không ngờ, hai t