Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông
Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
n là đàn ông nữa không?”
Lý Bình Ngọc không biết có phải cố ý muốn để Hứa Kha nghe thấy hay không, âm lượng rất lớn, cách một cánh cửa phòng, lập tức xông thẳng vào tai Hứa Kha.
Lòng Hứa Kha đau đớn.
“Mẹ, không phải giống mẹ nghĩ vậy đâu.” Giọng nói Lâm ca rất nhỏ.
“Lâm Ca, chúng ta tuy là nghèo thật, nhưng nhất định phải cưới về một đứa con gái trong sạch. Tấm ảnh này đã bị đăng báo rồi , về sau con còn mặt mũi nào để nhìn người đời? Con không cần sĩ diện nhưng mẹ không muốn bị mất mặt. Nó rất xinh đẹp, nhưng là thứ con không thể nuôi dưỡng, lại càng không phải thứ con có thể nắm trong tầm tay được .”
Hứa Kha rốt cuộc không được nhịn sự thất vọng và đau đớn trong lòng, nói ra một câu với Lý Bình Ngọc ở bên ngoài: “Dì, con sẽ chia tay với Lâm Ca, dì cứ yên tâm.”
Bí mật
Lâm Ca kinh ngạc nhìn Hứa Kha. Sắc mặt anh trắng bệch, khiếp sợ, khổ sở, thương tâm và có cả bất đắc dĩ.
Đón nhận ánh mắt của anh, nhìn vào khuôn mặt anh, trong lòng Hứa Kha có một cảm giác đau nhức chầm chậm mà nặng nề. Hai năm yêu nhau chưa bao giờ cô nghĩ sẽ chia tay với anh nhưng giờ phút này chỉ trong giây lát ý niệm chia tay đã hiện sẵn trong đầu, thậm chí còn không có một chút do dự hay chần chừ nào, có thể nói ra miệng ngay được, chỉ có thể nói trong khoảng thời gian 2 năm này, cô vẫn đang dùng bản thân mình để lừa chính mình. Hoặc là, nhẫn nại đã tới cực hạn rồi, lại đúng lúc bị một ngọn lửa bén vào, rốt cục không thể chịu đựng thêm nữa, bùng cháy.
Cô đa đánh giá quá cao khả nặng bao dung nhẫn nại của mình, đánh giá quá cao ấn tượng về cô trong con mắt của Lâm gia, đánh giá quá cao tình yêu của hai người, thứ duy nhất đánh giá thấp có lẽ chính là thế tục và sức mạnh của đồng tiền. Chỉ là 10 vạn đồng, cộng thêm một tấm ảnh nữa đã khiến tất cả lộ ra nguyên hình của nó, trong chốc lát đã hủy hoại sự cố gắng trong hai năm nay, cô không biết là nên cảm thấy may mắn hay buồn thương nữa.
Trong phòng khách im lặng khác thường, chỉ có tiếng kim đồng hồ treo trên tường, phát ra tiếng vang tích tắc tích tắc.
Nước mắt Hứa Kha trong giây lát ngập tràn đầy khóe mắt.
“Tiểu Kha, chúng ta đừng chia tay.”
Lòng Hứa Kha chợt mềm nhũn, khoảng thời gian đã qua khi ơ bên anh lại tái hiện trong đầu cô một lần nữa. Nhưng dường như trong tất cả các hình ảnh, đều có bóng dáng của Lâm Dao, trong vài hình ảnh khác còn có cả sự xuất hiện của Lý Bình Ngọc. Thì ra, trong vô tri vô giác, tình yêu của hai người đã không phải đơn giản là của riêng hai người nữa, dần dần bị những người khác ngăn cách, khoảng cách càng lúc càng xa.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu, yên lặng nâng tay lau nước mắt trên mặt anh.
“Không lâu trước đây, mẹ em lấy chiếc váy cũ của em làm lại thành một chiếc váy liền thân. Sau khi em mặc thử liền quay tròn một vòng. Mẹ em nhìn em, thì thào tự nói, con gái của bà là người con gái xinh đẹp nhất trên đời, nhất định phải được gả cho hoàng tử đẹp trai nhất. Mẹ em, lúc nào cũng luôn luôn như vậy. Rồi sẽ có một ngày, em được làm mẹ, em cũng sẽ muốn con em phải có được cô gái tốt nhất trên đời. Tình yêu như vậy vừa ích kỉ lại vừa vĩ đại. Em vẫn luôn rất hiểu mẹ anh, giống như vừa rồi, bà nói em như vậy, suy cho cùng em vẫn chỉ hơi thất vọng và tức giận chứ không hề oán giận bà.”
“Vậy chúng ta đừng xa nhau.”
“Xa nhau, là sự lựa chọn tốt nhất, bởi vì anh không thể vứt bỏ người thân của anh được, em cũng không thể. Em và anh ở bên nhau, mãi mãi cũng sẽ tạo ra những nghịch cảnh. Hôn nhân là để cho bản thân mình hạnh phúc chứ không phải để cho bản thân mình đau khổ. Em không muốn anh phải mệt mỏi như vậy, cũng không muốn chính bản thân mình mệt mỏi đến thế.”
Trước kia, cô luôn dựa vào một loại nhiệt huyết để làm tê liệt bản thân, thuyết phục bản thân, cố ý coi thường loại tai hoạ ngầm không nhìn thấy này, mãi đến hôm nay, một khi đã bùng nổ rồi lại không có nhiệt huyết nào mà tiếp tục nữa, chỉ có thể rơi lệ. Cô hiện tại bây giờ chỉ muốn bỏ mọi áp lực trên người xuống, vui vẻ và làm mới chính mình.
Lâm Ca chậm rãi buông cô ra, trong lòng tỉnh táo khác thường cũng đau xót lạ thường. Hứa Kha là một người khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi, anh vô cùng hiểu rõ điểm này, hơn nữa những việc làm của em gái anh và của mẹ anh đã bức anh đến con đường cùng, anh thậm chí không thể giữ lại phần tình cảm này nữa, bởi vì biết rõ sai lầm thuộc về người thân mình nhưng cũng không thể bỏ đi càng không thể mặc kệ. Cuộc sống luôn luôn là bất đác dĩ như thế, bắt người ta phải buông một thứ mà người ta không hề muốn buông tay.
Trong ngõ nhỏ đèn đường nhạt nhòa, kéo dài hai hình ảnh cô đơn ra.
Hai người cả đường đi đều không nói gì, cách không xa có một trạm xe buýt.
Trên xe trống không , cô và anh lẳng lặng ngồi vào bên trong.
Đoạn đường này rất dài, mà trong kí ức của anh chỉ còn lại một chút.
Trước cửa bệnh viện, Hứa Kha dừng chân, yên lặng nhìn anh, trước mắt có chút mơ hồ.
“Anh đi về đi, Vài hôm nữa, em sẽ tìm một căn nhà kh