Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1454 lượt.
bẫng như không phải của mình, “25.”
Doãn Vãn Thừa mỉm cười: “Ừ, tôi cũng 25.
Lòng Hứa Kha bắt đầu sợ hãi.
“Sinh nhật tôi là 12 tháng 6 , còn cậu?”
“Tôi cũng 12 tháng 6.”
Anh mỉm cười, dường như chẳng có chút bất ngờ nào “Giờ nào thì tôi không hỏi nữa, cậu làm em gái tôi thì được rồi.”
Hứa Kha cảm thấy đầu choáng váng, “Cậu đang nói lung tung vớ vẩn gì thế. Tôi về hỏi lại mẹ tôi.”
“cậu không cảm thấy lạ sao, mẹ tôi đột nhiên bảo tôi tới chăm sóc một vị ân nhân mà 20 năm nay tôi chưa bao giờ nghe thấy tên, còn mẹ cậu nhìn thấy tôi lại kích động như thế, một chút cũng không có cảm giác xa lạ với tôi.”
“Hơn nữa, cậu và chị hai của tôi, giống nhau như vậy. Có điều cậu còn xinh đẹp hơn cả chị ấy. Chị ấy như một cái kim nhọn, còn cậu thì nhẹ nhàng giống một đám sương mù.”
Hứa Kha cảm thấy trái tim đập mạnh như sắp muốn chui ra. Tay cô nâng ly rượu lên, rượu trong ly khẽ sóng sánh sóng sánh.
Khúc mắc
Cô không tin Thiệu Nhất Bình không phải mẹ ruột của cô.
Bởi vì, tình yêu của Thiệu Nhất Bình với cô, là tình yêu cô thấy ở rất nhiều người mẹ khác, từ nhỏ tới lớn bà luôn quan tâm trân trọng chăm chút cho cô, ngay cả một tiếng quát lớn cũng chưa bao giờ nói với cô. Dù bà biết cô đã thất thân với Thẩm Mộ cũng không hề trách móc cô một câu nào, chỉ đem tất cả trách nhiệm đổ lên người Thẩm Mộ và lên chính mình. Nhưng trong lòng Hứa Kha hiểu rõ, nếu không phải chính cô đã từng có một chút lưu luyến si mê với Thẩm Mộ thì làm sao anh có cơ hội để trả thù chứ?
Đó cũng là nguyên nhân vì sao rất nhiều năm nay cô không hề hận anh, mọi việc đều có luật nhân quả, là chính cô trước đây si mê anh, cho nên sau này cô mới bị anh lừa gạt. Bắt đầu từ lúc đó, cô luôn dùng cách đóng chặt chính mình để tự bảo vệ, trái tim không rung động thì sẽ không thương tổn.
Doãn Vãn Thừa khẽ mỉm cười, nâng ly chạm nhẹ vào ly rượu của cô.
Cô đã tỉnh lại trong tình yêu say đắm với Thẩm Mộ, cô hiểu rằng đó là một cái đích quá xa, cô quá si tâm vọng tưởng, mơ ước quá xa vời, cho nên mới ngã đau đến vậy. Còn tình cảm của cô với Lâm Ca, êm đềm như suối, trong sáng như trăng, bình yên như gió, cô nghĩ rằng nó không mặn mà nhưng sẽ vững bền.
Tình yêu sâu sắc với Thẩm Mộ kia như sóng tràn bờ nhưng cứ bồng bềnh bồng bềnh, dường như đã hút hết nhiệt huyết và tâm lực trong tình yêu của cô, cô cảm thấy cô chẳng còn một chút sức lực nào để trải qua một quá trình dài với ba năm yêu thầm, từ thầm kín đến công khai, từ thiên đường lại rơi xuống địa ngục.
Cô tình nguyện cùng Lâm Ca sống một cuộc sống bình thản, chỉ là không thể ngờ rằng trong cuộc đời bình thản ấy sẽ có một loại trắc trở khác.
Cô im lặng nhất thời không thể nói đáp án cho Doãn Vãn Thừa, anh chỉ là một người xa lạ mà thôi, anh không biết tới quá khứ của cô, cho nên không hiểu tại sao cô lại lựa chọn như vậy. Nhưng biết được bí mật này rồi, với anh, có ý nghĩa gì sao?
Doãn Vãn Thừa lại lấy ly rượu chạm vào ly của cô, ra vẻ bất mãn, “Ồ , tôi đã nói ra bí mật của tôi rồi, nhưng cậu chưa nói mà, thế này không công bằng, vừa rồi đã ngoắc tay rồi mà.”
Hứa Kha nhợt nhạt nhấp một ngụm rượu, ngừng một lát rồi mới thấp giọng nói: “Tôi…thích sự bình thường trầm ổn của anh ấy, điều đó làm tôi cảm thấy an tâm. Có một câu nói, năm tháng tĩnh lặng, đời người an ổn, đó chính là điều trong lòng tôi muốn.”
Doãn Vãn Thừa đột nhiên nhíu mày: “Vậy tại sao cậu lai tự ti như thế?”
Tự ti? Hứa Kha ngẩn người, nhướn mắt lên. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân mình tự ti.
Anh híp mắt lại, lẳng lặng nhìn cô chậm rãi nói: “Bằng cấp của cậu, tính nết, công việc, vẻ ngoài, đều rất tốt. Tôi không hiểu tại sao yêu cầu của cậu đối với tình yêu lại thấp như thế. Hoặc cậu tự ti, hoặc là từng có một chuyện gì đó khó quên.”
Hứa Kha lại kinh ngạc lần nữa. Đôi mắt anh rất sáng, ánh mắt như sao đêm, nhưng lại không sắc bén đến mức khiến người ta phản cảm, là một loại thông hiểu rõ ràng.
Anh chầm chậm nói: “Không phải tôi muốn tìm hiểu đời tư của cậu, chỉ là muốn tháo gỡ nút thắt trong lòng cậu thôi. Tôi cảm thấy cậu tuy rằng dung gian như ngọc, nhưng tuổi của cậu thì không còn trẻ nữa. Tôi và cậu rất có duyên, có lẽ bởi vì cậu được dì Thiệu nuôi lớn, trên người cậu mang theo hương vị của bà, còn tôi, trong người lại chảy dòng máu của bà.”
Hứa Kha kinh ngạc nhìn anh, lòng cô hoảng sợ. Anh rốt cục cũng làm rõ sự suy đoán trong lòng cô, ý niệm này vẫn luôn tạo thành một loại áp lực với cô, bây giờ lại chảy mạnh ra như nước, nhưng lại không có cách nào ngăn chặn.
“Cậu dựa vào đâu mà khẳng định như thế?”
“Tôi hai mươi lăm tuổi, nhưng hoàn toàn khác cậu. Tôi đã biết lâu rồi, chỉ là giấu kín trong lòng.”
Khẩu khí của anh rất nghiêm túc, giờ phút này, Hứa Kha thực sự cảm nhận được anh cũng hai mươi lăm tuổi nhưng trưởng thành hơn cô rất nhiều, nhưng vẻ khẳng định của anh, lại làm cho Hứa Kha muốn trốn chạy theo bản năng.
Cô không muốn nói thêm điều gì nữa, tránh khỏi tầm mắt của anh, thấp