Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.
háng sau, vợ ông ta tìm được ta, muốn lấy con về. Ta lúc ấy rất tức giận, nghĩ rằng nhà đó đã hứa mà không giữ lời, đã lấy tiền của người ta rồi lại còn lật lọng. Hoặc giả, họ đang muốn vòi thêm tiền. Người như vậy, ta đã thấy nhiều rồi. Lúc ấy ta còn trẻ rất dễ tức giận, nhục nhã bà một hồi rồi đuổi đi. Sau khi ta trở lại tỉnh nhà rồi ra nước ngoài luôn, chuyện này nhiều năm quá rồi, ta cũng lãng quên luôn.”
“Mãi cho tới một ngày, Thẩm Tiếu Sơn đột nhiên bảo ta, muốn ly hôn với ta, lấy một người đàn bà tên là Thiệu Nhất Bình. Ta chưa từng nghĩ rằng có một ngày Thẩm Tiếu Sơn sẽ rời khỏi ta, mặc dù ta cũng chẳng hề yêu ông ấy. Lúc ấy ta từ nước ngoài trở về, lúc nhìn thấy Thiệu Nhất Bình, căn bản là không nhớ ra bà ấy là ai. Chuyện cũ kia đã xảy ra tận hai mươi năm rồi, ta làm sao có thể ngờ được bà chính là vợ của Hứa Văn Cử.”
Nghe tới đó, Hứa Kha đã cảm thấy chính mình sợ hãi đến mức sắp ngất đi. Cô nhanh tay nắm chặt tay ghế.
“Lúc ta tức giận mắng Thiệu Nhất Bình, bà ấy kích động, nói với ta vài điều. Lúc ấy ta vẫn chẳng nhớ bà là ai, lại còn hiểu lầm theo một hướng khác. Bà ấy nói, bà ấy đã sớm biết Thẩm Tiếu Sơn kết hôn với ta, lúc ở thành phố L, bà ấy còn nói, Hứa Kha, đứa trẻ này căn bản không phải họ Hứa.”
“Vừa nghĩ tới bà mười mấy năm thủ tiết không lập gia đình, nhưng vừa gặp Thẩm Tiếu Sơn không bao lâu thì đã đồng ý kết hôn. Ta cho rằng khả năng duy nhất chính là bà chính là tình nhân của Thẩm Tiếu Sơn ở thành phố L hai mươi mấy năm về trước, hai người chỉ là nối lại tình xưa mà thôi. Còn cháu ta tưởng cháu là con riêng của Tiếu Sơn. Sự tức giận và hận thù của ta lúc đó, cháu có thể tưởng tượng được không? Cả đời ta cao ngạo thanh tao, chưa từng chịu sự sỉ nhục như vậy, lại còn bị một người đàn bà như vậy cướp mất chồng.”
“Trong bữa tiệc sinh nhật năm đó của Thẩm Mộ, ta mở champagne, trong lòng rất vui vẻ, không có chồng, nhưng ta còn có con. Nhưng câu nói đầu tiên của nó sau khi mở miệng ra chính là nó muốn ở cùng cháu. Lúc ấy, ly rượu trong tay ta loảng xoảng một tiếng rơi xuống nền đá cẩm thạch. TA vẫn còn nhớ rõ tâm trạng mình lúc đó, tức giận, tuyệt vọng còn có cả mất hết can đảm. Ta lái xe ra ngoài, đêm đó, tai nạn xe cộ xảy ra.”
“Sau khi tỉnh lại, ta nói với Thẩm Mộ, trên thế giới này trừ cháu ra, nó lấy ai cũng được.”
“Nó không tin muốn về nước tìm hiểu. Ta chỉ nói với nó một câu, ngày nào nó về nước ngày đó chính là ngày giỗ của ta.”
Nước mắt của Hứa Kha không biết từ lúc nào đã rơi xuống.
Chân tướng
“Thực ra, ta đã từng nghĩ cháu là con gái riêng của Thẩm Tiếu Sơn, nhưng cũng không thể chắc chắn điều đó. Nhưng kể cả xác suất cháu là con riêng của ông ấy chỉ có một phần vạn thì ta cũng không thể cho phép Thẩm Mộ lấy cháu. Thiệu Nhất Bình đã cướp đi chồng ta, con gái của bà ấy lại còn cướp đi con trai ta, chuyện này so với cái chết càng làm ta không thể dễ dàng tha thứ. Ta không cho Thẩm Mộ về nước, thực ra không phải chỉ là lời nói ngoài miệng, là thực sự lấy tử tương bức.” (lấy tử tương bức: dùng cái chết để ép buộc người khác phải làm theo ý mình)
“Lấy tử tương bức”, bốn chữ này bà chầm chậm nói ra từng chữ một, mang theo một chút sắc bén, một chút thê lương và cả một chút tàn nhẫn.
Hứa Kha cũng không quay đầu lại để xem vẻ mặt của bà thế nào, nhưng có thể tưởng tươgj ra dáng vẻ lúc bà uy hiếp Thẩm Mộ đó. Nhất định bà rất cường thế, bá đạo, năm đó bà đại náo hôn lễ của Thẩm Tiếu Sơn và mẹ cô, đúng là dáng vẻ cá chết lưới rách ngọc nát đá tan.
Lê Cảnh Hoa nói tới đây, thở phào nhẹ nhõm thật dài, đoạn quá khứ kia, giống như một khối đá nặng trong lòng bà, vì muốn giữ lấy tôn nghiêm của mình mà không thể chia sẻ với người khác, vẫn cứ chắn giữ trong lòng, không thể tiêu tán.
“Xác nhận được thân phận của cháu, ta càng hận cháu và Thiệu Nhất Bình hơn. Thẩm Tiếu Sơn vừa chết, ta liền đuổi mẹ cn cháu ra khỏi Vinh Để. Kỳ lạ là, Thiệu Nhất Bình cái gì cũng không nói, cũng không tranh giành với ta, vô cùng bình tĩnh đem cháu đi. Lúc ấy, ta thấy rất kì lạ.”
Thẩm Mộ quay lại Canada, tính tình thay đổi rất nhiều, có một khoảng thời gian lúc nào nó cũng mơ mơ màng màng, sức khỏe trở nên rất kém. Ta rất lo lắng, giới thiệu cho nó không ít các cô gái, nó đều mặc kệ. Chỉ có, con gái thứ hai Chương gia theo đuổi nó là nó chấp nhận thôi. Lúc ấy ta cũng cảm thấy rất lạ, tuy rằng ta và Chương Nguyệt Quang từ lúc còn trẻ đã kết bạn, sau đó bởi vì Thẩm Tiếu Sơn ly hôn với ta, dần dần ta không còn muốn gặp bạn bè nữa, con gái của bà ấy ta cũng chỉ gặp có vài lần. Ta cố gắng đi xem mặt con gái thứ 2 của bà ấy vì muốn biết loại con gái như thế nào mới có thể làm cho Thẩm Mộ chấp nhận, bỏ qua mọi chuyện. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Chương Uyển Nhược đó, ta ngây dại. Ta đã hiểu được vì sao Thẩm Mộ lại chấp nhận nó.”
Tầm mắt Hứa Kha có chút mơ hồ, nhớ tới tấm ảnh kia, một thiếu niên mặc áo trắng trên thảm cỏ xanh mướt.
“Ngày đó lúc ăn cơm, vô tình Doãn Vãn Thừa nói sắp tới sinh nhật của nó r