Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.
sáu năm trôi qua rồi, cảnh còn người mất, cô chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Quá khứ thì cứ mặc kệ cho nó qua. Đừng nhắc lại.”
Anh chặn ngang lời cô: “Đúng, anh cũng từng nghĩ như vậy. Anh về nước đã được một khoảng thời gian rồi, nhưng không đi tìm em ngay bởi vì, anh biết em đã có bạn trai. Đã sáu năm rồi , anh đối với em vẫn trước sau như một, nhưng em thì sao? Anh nghĩ chắc em phải hận anh thấu xương, nhưng em lại không hề hận anh. Có yêu mới có hận, em đối với anh lạnh nhạt như vậy, thậm chí anh còn nghĩ, nếu em thực sự yêu Lâm Ca, nếu Lâm Ca cũng thực sự yêu em thì anh đồng ý buông tay.”
Hứa Kha yên lặng cắn môi.
“Nhưng em đối với anh ta, không hẳn là yêu, còn anh ta đối với em yêu cũng chưa đủ sâu. Anh biết vì sao em lại chọn anh ta, là vì em phải trải qua tổn thương nặng nề sáu năm trước, em đã không còn cảm giác an toàn nữa, không hề tin tưởng vào tình yêu của mình. Sợ hãi và trắc trở, gặp chuyện thì cố gắng chịu đựng. Còn Lâm Ca, trên lưng anh ta có rất nhiều gánh nặng, người than với anh ta có tình có ân, còn anh ta đối với người thân, có trách nhiệm, có áy náy. Tình thân không thể buông, càng không thể bỏ qua. Loại tình cảm em mãi mãi cũng không thể sánh bằng.”
Nhắc tới Lâm Ca, lòng Hứa Kha rất khó chịu, Chuyện của em và anh ấy, anh không hiểu được đâu.”
Thẩm Mộ đi tới, chợt cầm lấy hai tay cô, “Anh nói rồi, trên thế giới này chỉ có một loại khả năng có thể khiến anh buông tay em, còn bây giờ, anh tuyệt đối sẽ không buông em ra.”
Hứa Kha chấn động. Anh cúi đầu nhìn cô chờ mong, vẻ tươi trẻ vẫn hiện lên trong đôi mắt anh, nhưng cô lại rất rõ ràng, mặc dù tất cả những hiểu lầm đã được dỡ bỏ, nhưng khoảng cách của sáu năm qua, đã khiến mọi thứ không thể trở lại như xưa.
Cô theo bản năng đẩy anh ra, bất đắc dĩ mà buồn bã, “Thẩm Mộ của sáu năm trước thích Hứa Kha của sáu năm trước, bây giờ anh không còn là anh của sáu năm trước, em cũng không còn là em của sáu năm trước.”
Đột nhiên, anh ôm ngực, sắc mặt thay đổi, hai hàng mày đen đặc giao nhau tại một điểm.
Hứa Kha kinh ngạc sợ hãi: “Anh làm sao vậy?”
“Vừa rồi, tiếp rượu người ta.” Anh dường như rất khổ sở, cắn răng nói vài chữ, buông cô ra nhanh chóng bước vào toilet.
Cô nghe thấy vài tiếng nôn khan, sau đó là tiếng nước chảy.
Cô nhanh chóng bước qua đó, đứng cạnh cửa hỏi: “Anh không sao chứ?”
Anh hơi cúi lưng, thấp giọng nói: “Không sao. Bụng rỗng uống rượu, dạ dày khó chịu ấy mà.”
“Anh chưa ăn cơm à?”
Anh ôm ngực, “Trong bữa ăn đều là uống rượu, nói chuyện.”
Cô lập tức hiểu ngay, anh đi tới thành phố có lẽ vì chuyện của chủ nhiệm Trương. Bình thường một cuộc phẫu thuật như vậy, đều là phải chờ tới vài ngày mới có thể sắp xếp được, lại còn trùng đúng vào ngày nghỉ lễ 1 tháng 5 cho nên tìm người rất khó. Cuộc phẫu thuật của Thiệu Nhất Bình không có trở ngại gì như thế, tất nhiên là bởi vì anh và chủ nhiệm Trương có giao tình. Cô có chút áy náy.
“Em đi xem dưới bếp có gì ăn được không .”
“Không cần. Anh chẳng muốn ăn gì cả, rót cho anh ly nước đi.”
Hứa Kha xuống tầng dưới, rót một ly nước bưng lên cho anh.
Anh nửa dựa vào ghế sofa, trong giây phút đón nhận ly nước, ngón tay chạm vào đầu ngón tay của cô, như có một luồng điện chạy trong người khiến cô buông tay ra, cái ly rơi cuống, nước đổ lên ngực áo của anh.
Áo sơmi của anh có một mảng lớn bị ướt, cô vội nói: “Em đi lấy khăn”
Cô vội vàng đi sang phòng anh ngay sát bên cạnh, mở tủ quần áo ra.
Anh là một người rất gọn gàng cũng rất sạch sẽ. Trong tủ quần áo không nhiều lắm, nhưng xếp rất gọn. Khăn mặt sạch gấp gọn để một chồng bên cạnh.
Chính giữa thanh ngang treo quần áo, một chiếc váy trước lụa mỏng, im lặng đứng đó.
Cô kinh ngạc nhìn chiếc váy dài…
Phiên ngoại: Ngày 21 tháng 5
Sáu năm trước, ngày 21 tháng 5, chín giờ tôi, tầng cao nhất, The Night
Tấm màn duy nhất ngăn cách không gian bên trong lộng lẫy với màn đêm đầy sao bên ngoài, bầu trời đêm như được tráng một lớp men mỏng, ánh đèn mê ly lấp lánh, như mộng như ảo. Những ngôi trao thủy tinh giăng kín đầy trời, không biết là ngôi sao thật hay là phản chiếu của ánh đèn.
Trong phòng có bảy người. Hứa Kha, Thẩm Mộ, Mạc Tân Vũ, Mạc Tiểu Tiểu, Hoắc Minh, Vu Hoan, còn có một người con gái nữa… Tiểu Đậu Tử. Tên của cô vốn là Đậu Viện, nhưng bởi vì mái tóc ngắn, đôi mắt và khuôn mặt tròn tròn, vì thế mọi người đều gọi cô là Tiểu Đậu Tử.
Đây là những người bạn thường cùng nhau vui đùa, vì Thẩm Mộ sắp ra nước ngoài cho nên cả nhóm tổ chức cho anh một bữa tiệc chia tay. Ai cũng vui vẻ, chỉ có Hứa Kha trong lòng ảm đạm đáng thương, nhưng cô lại không biểu hiện ra chút nào.
“Được, hay lắm.” Vu Hoan và Hoắc Minh lập tức vỗ tay tán thưởng.
Không ngờ, Thẩm Mộ thế nhưng cũng mỉm cười gật đầu: “Chủ ý này không tồi.” Sau đó, nhìn thoáng qua Hứa Kha.
Lòng Hứa Kha có một tiếng nổ lớn.
Mạc Tiểu Tiểu từ dưới bàn lấy ra một bộ bài, nháo bài, từ trong đó rút ra một cây.
“Ở đây có bảy người, có bảy