Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.

cây bài từ một tới bảy, người nào rút được lá bài số bảy sẽ được hỏi, người nào rút phải lá bài số một sẽ phải trả lời. Nếu như người bị hỏi không trả lời được, ha ha, thì người lấy được lá bài số bốn sẽ được yêu cầu người đó làm một chuyện.”
Vì thế, mọi người hi hi ha ha xắn tay áo bắt đầu chơi. Hứa Kha rất căng thẳng, trò chơi này, cô mới biết lần đầu, âm thầm cầu nguyện mình đứng là người thứ nhất.
Lần đầu tiên người rút được số bảy là Hoắc Minh, còn người rút phải lá bài số một là Tiểu Đậu Tử.
Hoắc Minh trợn mắt, nhìn chằm chằm vào Tiểu Đậu tử. Tiểu Đậu Tử cũng không yếu thế trợn mắt lại cậu ta.
Hoắc Minh hùng hổ hỏi: “Có phải cậu thích tớ hay không?”
Không ngờ, Tiểu Đậu Tử chỉ nhìn cậu ta rất khinh thường “Tớ không thích cậu.”
Hoắc Minh ngẩn người, hùng hổ nhanh chóng biến thành “thẹn quá hóa giận”, “Cậu nói dối, câu này không tính.”
Tiểu Đậu Tử khoanh tay, mỉm cười: “Sao cậu biết tớ nói dối.”
Hoắc Minh chán nản: “Cậu, hai ngày trước cậu mới nói thích tớ mà.”
Tiểu Đậu Tử nở nụ cười vừa ngọt vừa xinh, “Đúng vậy, nhưng hai ngày nay tớ lại không thích cậu nữa .” Dáng vẻ mỉm cười đáng yêu khiến người ta vừa yêu vừa giận.
Hoắc Minh hầm hừ, lập tức chán nản. Mọi người cười đến mức đau sút cả lưng. Cậu nhóc này cả ngày đều rất tự mãn, cảm thấy bản thân mình phong lưu phóng khoáng, ai gặp cũng thích, cho nên câu trả lời của Tiểu Đậu Tử khiến cậu chàng thất vọng.
Lượt thứ hai, người lấy được lá bài số bảy là Thẩm Mộ, còn người rút phải lá bài số một lại là Tiểu Đậu Tử.
Tiểu Đậu Tử quệt miệng, trợn mắt nhìn Thẩm Mộ.
Thẩm Mộ híp mắt, cười cười hỏi: “Vậy thì, hai ngày nay cậu không thích Hoắc Minh nữa thì đang thích ai?”
Tiểu Đậu tử mím môi nhìn anh, đột nhiên thản nhiên cười: “Tớ chọn mạo hiểm.”
Vì sao cô ấy không nói? Hứa Kha rất ngạc nhiên, cô ấy thực sự trong vòng hai ngày nay đã thích một người khác sao? Hay là cô ấy chỉ cố ý trêu Hoắc Minh thôi?
“Yes!” hoắc minh ở bên cạnh lấy được lá bài số bốn như hổ rình mồi đã chờ câu nói này từ lâu , vui vẻ cười trên nỗi đau khổ của người khác, ngoắc ngoăc tay với tiểu đậu tử, “Lại đây, ta muốn ngươi hôn ta một ngụm.”
Tiểu đậu tử đỏ mắt, “yêu cầu này không rính, cạu nhân cơ hội trả thù phải không.”
Hoắc minh ha ha cười không giải thích, ôm lấy tiểu đậu tử hôn xuống. Dám nói không thích tớ à, phải để cậu biết tớ lợi hại tới mức nào.
Hứa Kha mặt đỏ chuyển tầm mắt đi nơi khác. Chỉ nghe thấy tiếng Vu Hoan và Mạc Tiểu Tiểu cười đến mức không thể thở nổi nữa.
Lần thứ ba, lúc Hứa Kha rút được lá bài, đôi mắt lập tức trợn tròn lên. Số một!
Càng không ngờ rằng, người lấy được số bảy là Thẩm Mộ.
Nhìn lá bải của Thẩm Mộ ở trước mặt, lòng Hứa Kha lại nổ ùm một tiếng, không dám nhìn vào mắt anh.
Anh nheo mắt lại, tựa tiếu phi tiếu nhìn cô.
Cô cảm thấy mình căng thẳng đến mức sắp không thở nổi nữa.
Anh chầm chậm hỏi: “Người trong lòng em là ai?”
Trái tim Hứa Kha đập mạnh, sau đó bắt đầu hoảng hốt, mặt nóng ran, không biết nên đặt tiêu cự ở đâu. Cô không ngờ anh ở trước mắt mọi người có thể đưa ra câu hỏi này.
Đó là bí mật tận dưới đáy lòng, không ai biết.
Cô xấu hổ đỏ mặt, thấp giọng nói: “Em, em chọn mạo hiểm.”
Vu Hoan lập tức vui vẻ hỏi: “Ai, ai lấy được số bốn ?”
Mạc Tiểu Tiểu ở bên cạnh ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, hưng phấn nói: “Ông trời giúp con đây mà, đa tạ ông.”
Hứa Kha âm thầm thở phào, bạn thân sẽ không làm cô khó xử đâu.
Mạc Tiểu Tiểu cười ha ha nhìn Hứa Kha, cười đến mức không mở nổi mắt. “Tớ muốn cậu, hôn anh trai tớ một cái.”
Ồ một tiếng, Vu Hoan và Hoắc Minh đều vui vẻ đập bàn uỳnh uỳnh. Bởi vì Mạc Tân Vũ đã hơn hai mươi tuổi rồi, nghe nói là anh ấy vẫn chưa có bạn gái. Hôm nay có trò vui để xem rồi.
Hứa Kha xấu hổ buồn bực lườm Mạc Tiểu Tiểu, bạn thân đây sao, dám mang cô ném xuống giếng?
Mạc Tiểu Tiểu cười vỗ tay: “Mau lên mau lên.”
Mặt Mạc Tân Vũ so với Hứa Kha còn đỏ hơn. Mấy người bên cạnh đó đều reo hò, Hứa Kha bị bắt buọc bất đắc dĩ, đứng lên, cô nghĩ chỉ như chuồn chuồn lướt mặt nước một chút, chắc là, chắc là không quá khó khăn.
Đột nhiên, Thẩm Mộ ở bên cạnh ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ cười của mọi người đều cứng lại.
Xung quanh yên lặng dường như không có ai tồn tại nữa.
Hứa Kha cảm thấy mình như đang ở trong một hoàn cảnh chỉ xuất hiện trong mơ, bồng bềnh như mây, tim đập nhịp thở dường như không hề chân thật.
Cô không biết anh đã buông cô ra như thế nào.
Thẩm Mộ mỉm cười thản nhiên nói với mọi người: “Tôi thay cô ấy nói đáp án thật với mọi người.”
Sau đó, cô cứ hoảng sợ như đang nằm mơ, trái tim vẫn đập, loại cảm giác lo lắng sợ hãi ngọt ngào không dám tin thật này giống như bông hoa đang hé mở một nửa, mông lung như đang say rượu.
Không biết ra khỏi the night thế nào, không biết trở về nhà thế nào, mãi đến khi vào trong Vinh Để, mở cánh cửa của Thẩm gia ra, một luồng không khí ngập mùi cỏ tươi mát ập đến, mới giúp cô tỉnh táo lại.
Những chiếc đèn lồng treo trên hành lang, giống như những chiếc đèn trên