Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.

con thuyền chài lướt trên dòng sông mùa xuân đêm hoa trăng, ánh trăng hòa cùng với ánh đèn, ánh sáng giao hoà tuyệt đẹp chiếu trên con đường trải sỏi, mặt cỏ bằng phẳng giống như làn nước trong vắt. Anh đi trước cô, cái bóng cao gầy của anh và cái bóng yểu điệu của cô, trên mặt đường thi thoảng chập vào nhau, thi thoảng lại tách ra. Như gần như xa, mông mông lung lung, giống như thái độ của anh với cô ba năm nay.
Ngày mai anh đi rồi, một cái hôn ban nãy, là giúp cô giải vây hay chỉ là một cái hôn đùa giỡn? Hoặc giả, anh cũng thích cô?
Có thể sao? Quan hệ của mẹ anh và mẹ cô nước lửa không thể dung hòa như vậy. Cô không dám hỏi anh, dường như nếu mở miệng thì giấc mộng kia sẽ bay đi như chưa từng tồn tại.
Trong phòng khách, Thẩm Tiếu Sơn nửa nằm trên ghế sòa nói chuyện với mẹ cô. Thiệu Nhất Bình nhìn thấy cô bước vào, lập tức vui mừng đứng dậy.
“Tiểu Kha, hôm nay mẹ mua cho con một cái váy, mau đến thử xem.” Bà cầm trong tay một chiếc váy lụa mỏng màu trắng, nhẹ nhàng thuần khiết, giống như một đám mây trắng phiêu diêu.
Hứa Kha vui mừng đón lấy cái váy, thích thú không buông xuống. Bao lâu rồi, cô chưa được mặc thử cái váy nào đẹp như vậy.
“Nhanh mặc thử mẹ xem nào.”
Hứa Kha cầm váy đi lên tầng hai, một lát sau, cô men theo cầu thang đi xuống dưới.
Chiếc váy này, hở vai, ngực thấp, phần eo thắt lại, vẽ nên dáng người thướt tha mềm mại thanh thoát động lòng người của cô. Đôi mắt sáng như viên ngọc, mi mắt đẹp như Viễn Sơn. Làn da trắng mịn mang theo chút hồng hồng. Cô trẻ tuổi mà thuần khiết, còn mang một chút như có như không hương vị của phụ nữ, quyến rũ khiến người ta phải động tâm.
Thiệu Nhất Bình dùng nhs mắt ngạc nhiên và vẻ mặt tự hào, lòng tràn đầy vui vẻ nhìn con gái, khen ngợi: “Con gái mẹ thật xinh đẹp.”
Hứa Kha đỏ mặt , không tự giác ngẩng mặt nhìn Thẩm Mộ đứng bên cạnh.
Anh cúi đầu, căn bản không nhìn cô.
Sự vui vẻ trong lòng cô lập tức biến mất, giống như bị một làn gió lạnh trên đỉnh núi thổi bay mất.
Thiệu Nhất Bình vui vẻ hỏi, “Tiếu Sơn, Thẩm Mộ, hai người thấy Tiểu Kha mặc váy này có đẹp không?”
Thẩm Tiếu Sơn cười: “Rất xinh, Tiểu Kha đúng là trẻ tuổi, mặc gì cũng đẹp.”
Thẩm Mộ thấp giọng vâng một câu thái độ lãnh đạm hờ hững.
Thiệu Nhất Bình cười cảm thán: “Lúc trước xem phim 《 Cuốn theo chiều gió》, lúc mẹ nhìn thấy Scarlett mặc một chiếc váy rất đẹp nhanh nhenj từ trên cầu thang bước xuống, mẹ lại tưởng tượng nếu con gái mẹ cũng có một ngày chói sáng xuất hiện trước mắt người khác như vậy, mẹ sẽ vui mừng đến mức nào, kiêu ngạo đến mức nào. Tháng sau là sinh nhật Tiểu Kha, mẹ cũng muốn tổ chức cho con một bữa tiệc sinh nhật như vậy, mời bạn bè của con tới để mọi người biết con gái mẹ xinh đẹp tới mức nào.”
Hứa Kha đỏ mặt, ngượng ngùng lên trên tầng. Chân giẫm lên tấm thảm trải cầu thang, lòng cô có một chút mất mát, cô không muốn để người khác nhìn thấy. Thầm nghĩ chỉ cần cô xinh đẹp trong mắt anh là được rồi. Nhưng anh lại không thèm liếc cô một cái, lãnh đạm hờ hững như vậy, có lẽ cô chỉ là một người xa lạ mà thôi.
Thẩm Mộ chúc ngủ ngon cha mình, đi theo sau Hứa Kha, lên tầng.
Thẩm Tiếu Sơn nhìn hai đứa trẻ trên cầu thang, cười nói: “Có trai có gái, thật là tốt.”
Thiệu Nhất Bình gật đầu: “Đúng vậy, nhi nữ song toàn, ghép thành chữ hảo.”
Hứa Kha đi vào phòng mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, ánh trăng chiếu nhẹ lên ban công, cô chầm chậm đi tới trước bàn, vặn mở đèn bàn. Phía dưới là chiếc đĩa CD mới mua.
Hôm nay cô đi trên đường vô tình nghe thấy bài hát đó, take a bow, lúc ấy cô cảm thấy thật khổ sở thiếu chút nữa đã ngồi xuống khóc bên đường. Ngày mai anh phải đi rồi . Lần yêu thầm này của cô, cuối cùng cũng chỉ là hoài niệm.
Cô bỏ đĩa CD vào, chỉnh tới bài hát kia. Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên. Lúc có nhiều người, sự khổ sở vì chia lìa bị một vài câu truyện cười che giấu đi, giờ phút này, chỉ còn lại một mình cô trong im lặng, âm nhạc bị màu đêm đen kịt nhuộm tạo thành một kiểu cảm giác thương cảm đau lòng. Sự khổ sở và buồn bã này, toàn bộ đều hiện rõ lên, nhưng trong bóng đêm yên lặng lại càng đậm màu hơn nữa.
Đột nhiên, có hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, Hứa Kha mẹ mình, đi qua mở cửa.
Không ngờ Thẩm Mộ đang đứng ở cửa.
Trong tay anh bưng một tách cà phê, nhàn nhã mà thoải mái. Áo sơmi màu trắng càng làm nổi bật khuôn mặt sạch sẽ và anh khí bức người của anh.
Hứa Kha không ngờ lại là anh, có chút hoảng hốt, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì?”
“Ừ, có chuyện muốn nói với em.” Anh đóng cửa lại, ánh mắt từ khuôn mặt cô chuyển xuống gáy cô, dừng lại một lát.
Cô không hiểu sao lại căng thẳng, không biết anh muốn nói gì, vừa chờ mong lại vừa sợ hãi.
Anh một tay bưng cà phê, một tay ôm lấy cánh tay kia, không chút để ý nhấp một ngụm, thản nhiên nói: “Vừa rồi dì ở đây, anh ngại không nói… chiếc váy này… em mặc…rất… “
Lòng cô lập tức lắng lại, không biết tại sao lại chờ mong.
“Rất xấu.”
Cô ngẩn người, thất vọng cực kì, còn hơi buồn bã. Đã muộn thế này còn sang phòng cô, cố tình nói với cô, cô mặc chiếc váy này th


Polly po-cket