Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
ật xấu, không cần phải nói lời ác độc như vậy chứ?
“Lời nói ác độc” tiếp tục nói: “Scarlett mặc chiếc váy kia, bởi vì eo của cô ấy chỉ rộng có mừoi bảy inch, vô cùng thanh mảnh tinh tế, còn em mặc chiếc váy này phần eo có vẻ thô. Cánh tay để trần nhìn cũng thô.”
Lời nói thực sự quá ác độc , cô vừa thất vọng vừa xấu hổ, còn không hiểu tại sao lại thương tâm và thấy oan ức. Chẳng lẽ trong mắt anh, cô thật sự xấu xí như vậy ư?
Cô nhấc váy lên giẫm lên chân anh một cái.
Cà phê, cứ như vậy rơi xuống váy cô, chiếc váy trắng tinh tươm như thế đột nhiên bị nhiễm bẩn, giống như một tờ giấy trắng bị một giọt mực đen vấy vào.
Anh không chỉ không nói tiếng xin lỗi mà ngược lại còn vô cùng vui vẻ cười to.
Cô càng giận dữ, “Anh cố ý phải không?”
Anh đưa tách cà phê ra thuận tay đặt lên trên giá sáchnhìn chằm chằm vào mắt cô: “Ừ, anh cố ý đấy!” Mắt anh sáng rực, âm thầm chớp một cái khiến người ta tâm hoảng ý loạn.
Cô bắt đầu khẩn trương, hô hấp có vẻ hơi gấp gáp, mấy đường viền váy trước ngực rung mạnh, giống như những bông hoa ngậm sương chào đón nắng sớm.
Anh đột nhiên ôm chặt cô vào lòng, siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô.
“Anh không muốn để người khác nhìn thấy em. Em nói anh ích kỉ cũng được, bá đạo cũng được, dù sao, anh cũng không thích như thế.”
Cô có chút mơ hồ, thổ lộ quá mức đột ngột giống như một cảnh tượng trong giấc mơ.
“Tiểu Kha, anh muốn em chỉ là của một mình anh. Anh không dám, bởi vì em quá chói mắt.” Lời anh nói có một ma lực kì quái khiến cô si mê, lòng cô bắt đầu hoảng hốt.
“Rõ ràng là em thích anh, tại sao lại không nói? Con bé ngốc này, ngày mai anh phải đi rồi, em vẫn không định nói sao?”
Lúc này một vòng ôm khiến tình cảm như cây đậu phát triển rộ vào hai tháng mùa xuân, mềm mại như tơ lụa, rộng lớn như bài trường ca của Trung Quốc, chuyện hạnh phúc nhất trên thế gian này, chính là người bạn yêu thầm, anh nói, anh cũng yêu bạn.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến cô trở tay không kịp, nước mắt trong khoảnh khắc trào ra. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, cô vui quá mà khóc.
Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, sau đó, môi anh chuyển xuống môi cô. Cô cảm thấy bản thân yếu đuối như một gốc bèo và mềm nhũn như một cây dây leo, vòng eo được cánh tay mạnh mẽ có lực của anh ôm chặt. Da thịt anh rất nóng, nụ hôn cũng nóng điên cuồng, dường như muốn hòa tan cô ra.
Tình cảm nồng nàn kéo dài mà thản nhiên phiêu du trong không khí, ánh đèn nhẹ nhàng, hô hấp dồn dập, màn đêm dụ hoặc càng khiến người ta lún sâu, dục vọng của tuổi trẻ rất đơn giản, không hề quanh co, cũng có thể dự đoán được.
Sắp phải chia lìa, là sợ những biến cố sẽ xảy ra, là sợ mất đi, dường như chỉ cần có đượck nhau, sẽ là thiên trường địa cửu.
Không biết từ khi nào, chiếc váy trắng dài kia chậm rãi rớt xuống theo đầu ngón tay anh, giống như một bông hoa, đám sương vây quanh bị vạch trần, nở rộ dưới ánh sáng mặt trời.
Anh quá vội vàng, cô quá hoảng sợ, không biết là nên hay không nên. Thổ lộ của anh, tình yêu của anh, ôn nhu mà bá đạo, giống như một ngọn lửa lan ra làm cháy cả cánh đồng cỏ dường như khiến cô không thể bình tĩnh. Cơ thể chưa bao giờ được người khác vuốt ve giống như có một làn khói bao phủ tứ phía, chỉ cảm thấy nóng, giống như cơ thể đang ngâm trong chậu nước sôi, không biết phải làm sao mới có thể thoát ra.
Anh rất vụng về, không có quá trình, tình thế lại ép buộc. Ngượng ngùng của cô biến thành sợ hãi, tiến thoái lưỡng nan.
Không biết là vội quá hay mệt quá, anh đổ mồ hôi, từng giọt từng giọt rớt xuống cơ thể cô, giống như nước mưa.
Khoảnh khắc hai cơ thể dung hợp cùng một chỗ, hạnh phúc đến tận cùng cũng là đau đớn tới tận cùng. Không biết bây giờ là tối hay sáng, không biết là mê hay tỉnh, không biết là mất đi hay có được tất cả đều rất tự nhiên, dường như đã thỏa được mong ước.
Lời tác giả: trình độ có hạn, tôi nghẹn cả một ngày đấy, mệt quá , mọi người đọc có hiểu không?
Quên đi, tôi nói thẳng: hai người, OOXX
Cầu hôn
Cô không ngờ chiếc váy này lại ở chỗ của anh. Cô còn nhớ lúc cô chuyển ra khỏi Vinh Để, cô mang đi tất cả số quần áo mình có, duy nhất bo lại bộ váy đẹp nhất này. Bởi vì nhìn thấy chiếc váy cô sẽ lại nghĩ về đêm hôm đó, cứ ngỡ là có được hạnh phúc, không ngờ đó chỉ là một trò đàu và một đòn trả thù. Nhưng hôm nay cuối cùng coo cũng biết chân tướng mọi chuyện. Đáng tiếc, không biết là do ánh đèn hay do thời gian tàn phá, chiếc váy đã không còn là màu trắng tinh khôi như trước, giờ đã chuyển sang ố vàng.
Con người cũng giống như quần áo. Trong khoảnh khắc này cô mới phát hiện ra thời gian vừa hữu tình lại vừa vô tình. Nó để cho chân tướng nổi lên mặt nước, nhưng mọi vật, mọi việc đã thay đổi trong yên lặng, không ồn không nháo, nhưng cũng không một lời báo trước.
Cô cầm theo khăn mặt và một bộ quần áo mặc nhà đi sang phòng bên cạnh. Thẩm Mộ tay trái kéo kéo chỗ áo sơmi bị ướt, tay phải đã nhanh chóng mở ba cái nút áo, làn da vùng ngực thoát ẩn