Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

thoát hiện.
Cô có chút không được tự nhiên, đưa khăn mặt và áo sơmi cho anh, quay người sang chỗ khác, đi ra ngoài ban công.
Thẩm Mộ cười cười: “Anh có nói là sẽ đi đâu. Anh vẫn giống như trước ở ngay phòng sát cạnh em.”
Trong lòng cô động đậy khác thường, im lặng quay vào phòng.
Lên tầng, cô đóng cửa phòng lại, nhốt hai tiếng “Ngủ ngon” ra ở ngoài cửa.
Đêm nay, cô thức đến rất muộn cũng không ngủ được. Ánh bình minh sắp chiếu vào cửa sổ, cô mới mơ hồ ngủ được.
Cho đến khi cô tỉnh dậy, trong giây phút mở mắt ra đó dường như thời gian quay lại sáu năm trước. Ánh mắt trời trên ban công im lặng chiếu lên trên bàn học, bụi bặm phiêu phiêu tán tán trong ánh nắng. Vì đã từng thân thuộc với cảnh tượng này cho nên người ta có cảm giác như thời gian đang quay ngược về quá khứ .
Sau khi cô xuống giường rửa mặt chải đầu xong mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi xuống tầng một.
Trong phòng bếp, Thẩm Mộ yên lặng ngồi một chỗ đọc báo, bên cạnh tay anh là một tách cà phê nóng, khói còn bốc lên nghi ngút. Tất cả đều là dáng vẻ của sáu năm trước.
Anh nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, cười nhẹ : “Anh đói quá, muốn chờ em để cùng ăn bữa sáng, kết quả lại chờ thành bữa cơm trưa thế này.”
Hứa Kha nhìn sang chiếc đồng hồ bên cạnh bàn, không ngờ đã hơn mười một giờ. Cô xấu hổ nói đêm qua cả đêm cô không ngủ, rát xin lỗi rồi cúi đầu cười một cái.
Thẩm Mộ bỏ tờ báo xuống, đứng dậy tự nhiên cầm tay cô.
“Đói quá, đi nào.”
Hứa Kha ngẩn người, rút tay mình ra khỏi tay anh.
Anh cũng không miễn cưỡng, đem xe theo gara lý khai ra đến, vì Hứa Kha mở cửa xe.
Ra khỏi Vinh Để, xe đi một chút đã thấy nhà hàng của Dung Dung, Hứa Kha đột nhiên nghĩ tới món cháo ở đây rất ngon, liền nói với Thẩm Mộ: “Ăn cơm ở đây đi, ăn xong thì mua cho mẹ em ít cháo, để xem bà có ăn được hay không.”
Thẩm Mộ gật đầu, đỗ xe ở dưới cửa. Giờ này thực ra vẫn chưa tới giờ cơm, nhưng ở đây đã có hai bàn có khách ngồi rồi.
Dung Dung nhìn thấy Thẩm Mộ và Hứa Kha, dường như run run một chút, sau đó, dẫn hai người vào trong một căn phòng nhỏ. Cách bố trí của căn nhà vô cùng kì lạ, phong cách trang trí rất giống với căn nhà của Trương Dương ở Lục Đảo kia.
Thẩm Mộ đưa menu cho cô, “Em muốn ăn gì?”
Hai mắt Hứa Kha nhìn menu nhưng lại không có khẩu vị , “Thế nào cũng được.”
Thẩm Mộ nhíu mày, lấy menu mở ra, gọi vài món ăn rồi đưa cho người phục vụ.
“Em so với trước kia gầy hơn nhiều.” Mắt anh lưu luyến đặt trên khuôn mặt cô, sau đó lướt xuống phía dưới nơi xương quai xanh của cô, nơi đó rõ ràng hơn trước cũng quyến rũ hơn nhiều.
Cô bị anh nhìn có chút không được tự nhiên, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Rửa tay, cô vừa ngẩng mặt lên đã phát hiện Dung Dung đứng ở phía sau cô, nhìn cô từ trong gương.
Sắc mặt Dung Dung có chút kì lạ, ánh mắt đoán khiến người ta không được thoải mái.
Hứa Kha xoay người mỉm cười với cô ta, định đi ra ngoài, hình như đây là lần thứ ba hai người gặp nhau.
Cô ta nheo đôi mắt lại, bên môi hiện lên một nụ cười cảm khái: “Hứa Kha, cậu so với sáu năm trước hấp dẫn hơn nhiều.”
Hứa Kha đột nhiên ngẩn ra, cô ta biết cô sao?
Dung Dung thở rất dài, dựa lưng vào vách tường, lầm bầm lầu bầu: “Cậu còn nhớ Tiểu Đậu Tử không?”
Hứa Kha sửng sốt, gật đầu nói: “Tiểu Đậu Tử, tôi tất nhiên còn nhớ, cô ấy là gì của cô?”
Dung Dung nghiêng đầu, nhìn thẳng vào cô, nhấn mạnh từng chữ từng chữ một “Chính là tôi đây.”
Hứa Kha kinh ngạc a một tiếng, thực sự không thể tin nổi. Cô bé tóc ngắn, mặt tròn mắt tròn trước kia cùng với cô gái quyến rũ xinh đẹp trước mặt này, sao có thể là một người được chứ!
“Tôi biết Thẩm Mộ từ khi còn rất nhỏ, bắt đầu từ ngày quen biết anh ấy thì trong mắt tôi đã không còn chứa thêm một ai nữa. Nhưng vì gia đình cho nên tôi không có cách nào tiến vào trong cuộc sống của anh ấy. Tôi theo đuổi Hoắc Minh, thực ra chỉ là đi một đường vòng, muốn tiến vào trong cuộc sống của Thẩm Mộ. Trước ngày anh ấy ra nước ngoài, thực ra tôi đã muốn thổ lộ với anh ấy nhưng anh ấy lại ở trước mặt mọi người hôn cậu. Tôi rất đau lòng tuyệt vọng, vì muốn làm bản thân bận rộn để không có thời gian đau buồn cho nên tôi tham gia một cuộc thi sắc đẹp, chỉ lấy có sáu người, bởi vì khuôn mặt tôi không ăn ảnh cho nên tôi quyết định đi phẫu thuật thẩm mĩ, mài bớt mặt. Nhưng không lâu sau tôi lại nghe thấy Hoắc Minh nói, Thẩm Mộ căn bản là không cùng với cậu. Tình yêu thầm kín của tôi với anh ấy như tro tàn bùng cháy, đuổi theo anh ấy ra tận nước ngoài. Tôi biết, theo tính cách của anh ấy, nhất định sẽ không chấp nhận người con gái từng qua lại với HOắc Minh, cho nên, tôi thay tên đổi họ tiếp cận anh ấy. Không biết vì sao, thời gina đó anh ấy rất suy sụp, rất cô đơn, chỉ biết sống trong mơ mơ màng màng mà qua ngày. Tôi mở một nhà hàng món Trung Quốc gần nhà anh ấy, anh ấy rất hay đến ăn cơm tôi nấu đặc biệt là món cháo.”
“Tôi biết anh ấy thích một cô gái hiền thục dịu dàng cho nên tôi liều mạng thay đổi bản thân mình. Dần dần trở thành bạn bè của anh ấy, tôi từng nghĩ không lâu nữa tôi sẽ trở th


Old school Swatch Watches