Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

cũng là em với nó. Em coi anh là cái gì?”
Giọng nói anh mang theo vẻ tức giận rõ ràng. Cô càng không biết nói gì, xét theo khía cạnh nào đó, bây giờ quan hệ của anh với cô thực sự không gần gũi bằng quan hệ của cô với Doãn Vãn Thừa.
Cô đành thấp giọng nói: “Không phải. Cậu ấy đúng lúc rảnh rỗi, hơn nữa, cậu ấy là con của mẹ em, em nghĩ cụa ấy ở đây mẹ em sẽ vui vẻ.”
“Em cố ý chọc tức anh phải không?”
Giọng nói anh cao vút, có vẻ không giận hờn. Hứa Kha quay đầu nhìn qua mới biết anh đang hung hăng lườm cô.
“Không hiểu.” Cô quay đầu đi thấp giọng lẩm bẩm một cái, tức giận gì chứ.
Anh im lặng một lát rồi đột nhiên hung dữ nói một câu: “Được, vậy anh cũng ở đây.”
Cô sửng sốt, kìm lòng không được quay đầu lại. Có vẻ anh một chút cũng không hờn giận, dưới hàng mi đen dày là đôi mắt kiên định mà chân thật đáng tin.
Dáng vẻ bá đạo không biết đúng sai này, thực sự giống hệt với sáu năm trước. Cô có chút bất đắc dĩ, định mặc kệ, coi như không nghe thấy.
“Có gì cần tôi giúp không?” Doãn Vãn Thừa đúng lúc không bình thường xuất hiện ở cửa bếp, cười tủm tỉm nhìn Hứa Kha, hóa giải cục diện bế tắc, cưn sóng ngầm mãnh liệt gầm gừ trong phòng bếp.
“À, không cần, sắp xong rồi.”
“Thẩm Mộ, chúng ta đi chơi cờ đi.”
Thẩm Mộ nhìn Hứa Kha rồi đi ra ngoài.
Trên bàn cơm, Doãn Vãn Thừa khen tay nghề của Hứa Kha không dứt miệng, khoa trương phong tặng cô danh hiệu “Ngon hơn cả khách sạn”, mẹ hiền vợ đảm điển hình.
Hứa Kha được khen có chút xấu hổ, sắc mặt ửng hồng càng khiến cô trở nên xinh đẹp động lòng, lông mi thật dài động đậy dưới ánh đèn , giống như đôi cánh bướm.
“Mắt anh luôn rất chuẩn.” Thẩm Mộ từ đầu vẫn im lặng nghe lời khen của Doãn Vãn Thừa, giờ phút này đột nhiên phun ra một câu ý vị sâu xa như vậy, giống như lãnh đạo phát biểu lời tổng kết, hàm nghĩa sâu sắc.
Doãn Vãn Thừa sửng sốt, mặt Hứa Kha lập tức từ hồng biến thành đỏ.
Không khí trên bàn cơm đột nhiên rất kì lạ, Doãn Vãn Thừa dường như có chút bất ngờ, giờ phút này đột nhiên nhạy cảm, cố ý vô tình nhìn Hứa Kha rồi lại nhìn Thẩm Mộ, dáng vẻ như bừng tỉnh đại ngộ.
Hứa Kha ngầm giận Thẩm Mộ phá hỏng không khí, khiến quan hệ giữa anh và cô thêm ái muội. Hơn nữa, lòng cô còn hơi lo lắng, sau này, ba người sẽ cùng ở đây tình trạng sẽ thế nào đây? Haiz, đau đầu.
Ăn cơm xong, Doãn Vãn Thừa rửa bát, xong rồi cười nói với Hứa Kha: “Tiểu Kha, cậu không phải muốn mời tôi đi xem phim à, bây giờ đi nhé?”
“Được rồi, xem xong đi tới bệnh viện thăm mẹ luôn.” Hứa Kha thuận miệng đồng ý luôn. Mấy ngày nay đầu óc vẫn căng thẳng, trải qua cuộc phẫu thuật nguy hiểm của mẹ, chia tay Lâm Ca, trong hoàn cảnh bao nhiêu chuyện như vậy Thẩm Mộ lại còn bắt cô chịu trách nhiệm, lòng cô thật sự hỗn loạn lắm, bây giờ đi thả lỏng một chút cũng tốt.
Không ngờ Thẩm Mộ buông tờ báo trong tay xuống, đứng lên nói: “Anh cũng đi.”
Ba người… đi xem phim sao?






Lại một lần nữa
Thẩm Mộ chân dài bước từng bước ra cửa lớn, khóe miệng Doãn Vãn Thừa co rút, cũng đi theo ra ngoài.
Hứa Kha kinh ngạc nhìn bóng dáng cao gầy tuấn dật của hai người, ma xui quỷ khiến thế nào lại nghĩ tới một câu cực kì không hợp thời…
Phong tiêu tiêu hề Dịch Thuỷ hàn
(Đây là một câu trong đoạn hát Kinh Kha từ giã Thái Tử Đan để đi hành thích Tần Thuỷ Hoàng trong Thích Khách Liệt Truyện trong cuốn Sử kí của Tư Mã Thiên)
Cô cố né tránh, nhưng lại không thể dùng lực quá mạnh, bàn tay không có dấu vết gì là sắp rút được ra. Cô có chút nóng nảy, biên độ của động tác có vẻ mạnh, Doãn Vãn Thừa bên dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu nhìn sang.
Cô nhanh chóng ngừng động tác lại, giả bộ chăm chú nhìn lên màn hình.
Thẩm Mộ ghé mắt cười cười, đôi môi mỏng cong lên như không có chuyện gì xảy ra.
Cô càng tức giận, lại bắt đầu muốn rút tay ra. Doãn Vãn Thừa ngồi bên kia định đi sang chỗ cô. Khóe mắt dư quang của cô vừa nhìn thấy Doãn Vãn Thừa động đậy liền nhanh chóng bất động.
Ép buộc vài lần như thế, cô mệt mỏi giận dỗi, tâm trạng xem phim cũng mất luôn , quyết định đứng dậy. Thẩm Mộ cũng đứng lên luôn, may mắn là lúc này anh đã bỏ tay cô ra rồi
“Em đi toilet.” Cô thấp giọng nói một câu, lách người đi ra khỏi phòng chiếu. Không ngờ vừa quay đầu lại, Thẩm Mộ cũng theo đi ra.
Hứa Kha thật không còn gì để nói, đứng ngoài hành lang quay đầu lườm anh.
“Anh vừa rồi làm gì vậy?”
“Không làm gì, chỉ nắm tay em thôi.”
Hứa Kha nhất thời chán nản, “Trò đùa của anh thật vớ vẩn.”
Thẩm Mộ mỉm cười, rất lâu sau mới nghiêm trang hỏi: “Em muốn gọi 110 à?”
Hứa Kha với sự vô lại của anh có chút bất lực.
Lúc này, di động trong túi cô rung lên, cô lấy di động ra, nhìn thấy số gọi tới là của Lâm Ca, chần chờ một chút mới bắt máy.
“Tiểu Kha, mấy ngày nay anh thường nghĩ, nếu anh có rất nhiều tiền, một lần có thể mua ba cái nhà, một cái chúng ta ở, một cái đưa cho mẹ, còn lại là của Lâm Dao, chúng ta có phải sẽ không chia tay không?”
Giọng nói của anh rất


80s toys - Atari. I still have